Diệp Tịch tỉnh dậy trong một gian phòng lộng lẫy nhưng lạnh lẽo, đầu đau như búa bổ. Ký ức của nguyên chủ tràn về: nàng là vương phi bị thất sủng của Lãnh vương, vừa bị tiểu thiếp hãm hại ngã bệnh.
Là một luật sư nổi tiếng ở thời hiện đại, Diệp Tịch nhanh chóng bình tĩnh phân tích tình hình. Thân phận vương phi nghe oai vệ, nhưng thực chất bị cả vương phủ coi thường, đến cả nô tỳ cũng dám hỗn láo.
Vừa lúc đó, một thị thiếp kiêu ngạo bước vào, không thèm hành lễ mà còn buông lời mỉa mai: “Vương phi tỉnh rồi à? Ta cứ tưởng phải lo hậu sự cho người chứ.”
Diệp Tịch không nổi giận, chỉ khẽ nhếch môi. Nàng bình tĩnh vạch ra từng điều luật gia quy của vương phủ mà thị thiếp kia vừa vi phạm, lời lẽ sắc bén khiến đối phương cứng họng.
“Phận thiếp dám vô lễ với chính thê, theo gia pháp đáng phạt hai mươi roi. Người đâu, thi hành.” Giọng nàng đanh thép, uy nghiêm khiến đám nô tỳ răm rắp tuân theo.
Cả vương phủ chấn động. Vị vương phi nhu nhược ngày nào bỗng trở nên sắc sảo, lợi hại khác thường. Diệp Tịch nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt lóe lên tự tin. Trò chơi quyền lực chốn vương phủ này, nàng nhất định sẽ thắng.