Khi mở mắt, Tô Thanh thấy mình nằm trên một chiếc giường gỗ cũ kỹ, xung quanh là khung cảnh cổ trang xa lạ. Cơ thể đau nhức, ký ức hỗn loạn ùa về.
Nàng vốn là một bác sĩ ngoại khoa giỏi của thế kỷ hai mươi mốt, nhưng một tai nạn đã đưa nàng vào thân xác Tô Thanh, vị thứ nữ bị cả phủ khinh rẻ, vừa bị đẩy xuống hồ.
Chưa kịp định thần, một gia nhân hớt hải chạy vào: “Tiểu thư, lão phu nhân lên cơn đau tim, đại phu bó tay rồi!”
Tô Thanh theo bản năng nghề nghiệp bật dậy, chạy đến phòng lão phu nhân. Bà cụ tím tái, mạch yếu dần. Đám người vây quanh chỉ biết khóc lóc.
Nàng nhanh chóng ấn vào lồng ngực bà cụ theo nhịp hồi sức, kết hợp châm vào huyệt nhân trung. Trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, lão phu nhân từ từ thở lại, sắc mặt hồng hào dần.
Cả phòng chết lặng. Vị thứ nữ ngốc nghếch bị khinh thường bấy lâu, bỗng chốc cứu người từ tay tử thần. Tô Thanh phủi tay đứng dậy, ánh mắt bình thản. Ở cái thời đại này, nàng sẽ dùng chính y thuật của mình để thay đổi số phận một thân phận thấp hèn.