Mưa rơi tầm tã trên mái quán trọ ven đường. Một lãng khách áo xám bước vào, mũ lá che khuất nửa khuôn mặt, bên hông đeo một thanh kiếm cũ kỹ không vỏ.
Hắn chọn góc khuất nhất, gọi một bầu rượu, lặng lẽ uống. Trong quán, mấy tên võ sĩ của Hắc Hổ bang đang lớn tiếng ức hiếp một cô gái bán rượu, ép nàng phải theo chúng về làm hầu.
Cả quán im lặng, không ai dám lên tiếng. Hắc Hổ bang là thế lực bá đạo nhất vùng này, đắc tội bọn chúng chẳng khác nào tự tìm cái chết.
“Buông tay.” Lãng khách lên tiếng, giọng trầm đều, không hề ngẩng đầu.
Tên cầm đầu cười khẩy, rút đao chém tới. Chỉ thấy một tia sáng lạnh thoáng qua, thanh kiếm cũ của lãng khách đã trở về vỏ tự lúc nào. Thanh đao của tên võ sĩ gãy làm đôi, rơi loảng xoảng xuống đất.
Đám người Hắc Hổ bang kinh hãi tháo chạy. Cô gái bán rượu cảm kích hỏi tên hắn, lãng khách chỉ lắc đầu, đặt mấy đồng bạc lên bàn rồi bước ra màn mưa. Nàng không biết rằng, người vừa cứu mình chính là cái tên mà mười năm trước cả võ lâm từng nghe đến phải khiếp sợ.