Linh nhận thừa kế căn nhà của người bà mà cô chưa từng gặp mặt. Trong căn gác bụi bặm, cô tìm thấy một con búp bê sứ cổ, váy ren trắng đã ngả vàng, đôi mắt thủy tinh xanh biếc nhìn chằm chằm.
Cô đặt nó lên kệ trong phòng khách. Đêm đó, khi tỉnh giấc đi uống nước, Linh thấy con búp bê không còn trên kệ, mà ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, mặt hướng về phòng cô.
“Chắc mình để quên ở đó,” Linh tự trấn an, đặt nó lại lên kệ rồi đi ngủ.
Sáng ra, dưới đôi mắt thủy tinh của con búp bê là hai vệt đỏ thẫm chảy dài xuống má sứ, như những giọt nước mắt máu đã khô.
Linh rùng mình, định vứt nó đi. Nhưng khi cầm lên, cô nghe thấy một tiếng khóc trẻ con nức nở, yếu ớt, phát ra từ bên trong thân búp bê.
Cô lật đáy búp bê lên, thấy một dòng chữ nhỏ khắc vụng về: “Đừng bỏ con một mình.” Bàn tay Linh run lên. Cô chợt nhớ lời người hàng xóm: bà cô năm xưa có một đứa con gái mất sớm, và bà chưa bao giờ chấp nhận sự ra đi đó.