Ngày nhập học, Tô Noãn kéo vali bước vào ký túc xá, nụ cười rạng rỡ trên môi. Nhưng người bạn cùng phòng của cô, Hàn Băng, chỉ liếc nhìn rồi tiếp tục đọc sách, không một lời chào.
“Chào cậu, mình là Tô Noãn. Rất vui được ở chung phòng với cậu,” Noãn chủ động bắt chuyện, chìa tay ra.
Hàn Băng nhìn bàn tay ấy, hờ hững đáp: “Hàn Băng. Mình thích yên tĩnh, mong cậu đừng làm ồn.” Rồi cô lại cúi xuống trang sách, lạnh lùng như chính cái tên của mình.
Tô Noãn không nản lòng. Cô vốn là người ấm áp, luôn tin rằng băng giá nào rồi cũng sẽ tan. Mỗi ngày, cô đều mua thêm phần ăn sáng cho Hàn Băng, dọn dẹp phòng, và kiên nhẫn trò chuyện dù chỉ nhận lại những câu trả lời cộc lốc.
Một đêm mưa lạnh, Tô Noãn bị sốt cao. Trong cơn mơ màng, cô cảm nhận có người đắp chăn cho mình, đặt khăn ấm lên trán, và pha sẵn một cốc thuốc.
Sáng ra, Noãn thấy Hàn Băng ngủ gục bên giường mình, tay vẫn nắm chặt chiếc khăn. Cô khẽ mỉm cười. Hóa ra, bên trong lớp băng giá kia là một trái tim ấm áp. Và mùa đông năm ấy, với cả hai, bỗng không còn lạnh lẽo nữa.