Lãnh cung lạnh lẽo, gió lùa qua những khe cửa mục nát. Diệp Lan ngồi co ro trong góc, nhìn bộ xiêm y rách rưới của mình, lòng đầy phẫn uất.
Chỉ mới nửa năm trước, nàng còn là sủng phi được hoàng thượng yêu chiều. Vậy mà chỉ vì một âm mưu của quý phi đối thủ, nàng bị vu oan, đánh đập và đày vào lãnh cung này.
“Ta sẽ không chết ở đây,” Diệp Lan nghiến răng, ánh mắt rực lên ý chí. Nàng đã khóc đủ rồi. Nước mắt không cứu được nàng, chỉ có mưu trí và bản lĩnh mới làm được.
Nàng bắt đầu âm thầm quan sát, kết giao với một lão thái giám bị thất sủng, người nắm giữ vô số bí mật chốn thâm cung.
Qua lão, nàng biết được sơ hở của kẻ thù, những toan tính ngầm đang diễn ra giữa các phe phái. Diệp Lan ghi nhớ từng chi tiết, dệt nên kế hoạch phản công của riêng mình.
Một đêm trăng, nàng đứng giữa lãnh cung hoang lạnh, ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng. “Những kẻ đẩy ta xuống bùn đen, hãy chờ đấy. Ta nhất định sẽ trở lại, và lần này, ta sẽ là phượng hoàng đứng trên tất cả các người.” Một cuộc lật ngược thế cờ ngoạn mục sắp bắt đầu.