Tấm bảng gỗ mục nát ghi dòng chữ mờ nhạt: “Đường hầm số 7 – Cấm vào.” Phía sau là một lối đi tối đen bị bịt kín bằng những tấm ván đã mục.
Tổ trưởng Hùng cau mày. Theo bản đồ cũ, mạch quặng giàu nhất nằm sau đường hầm này. Nhưng các thợ mỏ lớn tuổi đều lắc đầu, kể rằng hai mươi năm trước nơi đây từng sập, chôn vùi cả một tổ thợ.
“Toàn chuyện mê tín. Tháo ván ra, vào trong khảo sát,” Hùng ra lệnh.
Đoàn người tiến vào, ánh đèn pin quét qua những bức tường đá ẩm ướt. Không khí lạnh lẽo bất thường, đặc quánh mùi đất ẩm và một thứ gì đó tanh nồng.
Đi được một đoạn, anh thợ trẻ tên Nam bỗng dừng lại. “Mọi người có nghe thấy không? Có ai đang gọi tên tôi.”
Cả nhóm im lặng. Từ sâu trong bóng tối, một giọng nói khàn đặc vọng lại, gọi đúng tên từng người một, bằng giọng của những đồng nghiệp đã chết trong vụ sập hầm năm xưa. Ánh đèn pin bắt đầu chập chờn.