Buổi đấu giá đồ cổ, tấm gương đồng cổ kính được rao bán với giá khởi điểm cao, nhưng cuối cùng Quân mua được với giá rẻ bất ngờ vì không ai dám tranh.
“Cái gương đó bị ám đấy, cậu mua làm gì,” người bán thì thầm cảnh báo. Nhưng Quân, một nhà sưu tầm đồ cổ, chỉ cho rằng đó là chiêu trò câu khách.
Anh mang tấm gương về, treo trong phòng khách. Tối đó, khi đứng soi gương chải tóc, anh chợt rùng mình. Hình ảnh trong gương giơ tay lên chậm hơn anh một nhịp.
Quân dụi mắt, cho rằng mình mệt mỏi nên hoa mắt. Anh giơ tay phải, nhưng bóng trong gương lại giơ tay trái, rồi từ từ nở một nụ cười mà anh không hề cười.
Tim anh lạnh toát. Anh lùi lại, nhưng hình ảnh trong gương vẫn đứng yên nhìn anh chằm chằm, rồi đưa ngón tay viết lên mặt gương mờ hơi nước một dòng chữ: Hãy thả tôi ra.
Quân ngã ngồi xuống đất. Anh chợt nhớ lời người bán: tấm gương này từng thuộc về một gia tộc bị diệt vong, và linh hồn của người chết oan vẫn còn bị giam cầm bên trong. Lời nguyền hàng trăm năm, giờ đây đã chọn anh làm người kế tiếp.