Hậu trường sân khấu náo nhiệt. Hạ Vy ôm cây violin, hồi hộp chờ đến lượt mình. Cô chỉ là một nhạc công thế chỗ phút chót cho dàn nhạc đệm của ngôi sao Lâm Tịch.
Lâm Tịch bước vào, ánh hào quang của một ngôi sao hàng đầu khiến cả hậu trường im bặt. Cô lướt qua mọi người với vẻ kiêu hãnh lạnh lùng đặc trưng.
Buổi diễn bắt đầu. Nhưng đến giữa bài hát, hệ thống nhạc nền đột ngột trục trặc, cả khán phòng xôn xao. Lâm Tịch đứng trên sân khấu, lần đầu lộ vẻ bối rối.
Trong khoảnh khắc ấy, Hạ Vy theo bản năng nâng violin lên, ứng tấu giai điệu bài hát. Tiếng đàn da diết vang lên, lấp đầy khoảng lặng, dẫn dắt Lâm Tịch hát tiếp.
Hai người, một hát một đàn, ăn ý đến lạ kỳ, như thể đã luyện tập cùng nhau hàng nghìn lần. Cả khán phòng vỡ òa trong tiếng vỗ tay khi bài hát kết thúc.
Lâm Tịch quay sang nhìn cô nhạc công vô danh, ánh mắt kiêu hãnh thường ngày thoáng chút dao động. “Cậu tên gì?” cô hỏi. Hạ Vy mỉm cười: “Hạ Vy.” Dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ, một sự kết nối kỳ diệu vừa nảy sinh, mở ra một câu chuyện mà cả hai chưa từng ngờ tới.