Bảng điện thang máy nhảy từ số 12 thẳng lên 14. Tuấn nhíu mày nhìn dãy nút, không hề có tầng 13.
“Chắc người ta kiêng số xui ấy mà,” vợ anh nói, tay ôm đứa con nhỏ đang ngủ. Căn hộ họ thuê nằm ở tầng 12, rộng rãi và rẻ đến mức khó tin.
Đêm đầu tiên, Tuấn bị đánh thức bởi tiếng bước chân nặng nề vang lên từ trần nhà, đều đặn đi đi lại lại ngay phía trên phòng ngủ.
Nhưng phía trên phòng anh chính là tầng 13, tầng không tồn tại. Tuấn tự nhủ đó chỉ là tiếng đường ống nước, cố nhắm mắt ngủ tiếp.
Sáng hôm sau, anh hỏi bác bảo vệ già. Mặt ông tái đi: “Cậu thuê căn 1201 à? Tốt nhất ban đêm đừng trả lời nếu nghe tiếng gõ cửa. Người trước ở đó… cũng nghe tiếng bước chân, rồi một đêm họ biến mất.”
Tuấn cười gượng, cho rằng ông lão dọa người. Nhưng tối đó, khi tiếng bước chân lại vang lên, nó dừng ngay phía trên đầu anh. Rồi từ trần nhà, một giọng thì thầm khe khẽ vọng xuống, gọi đúng tên anh.