Ngọn hải đăng đứng sừng sững trên mỏm đá, ánh đèn quét đều đặn qua mặt biển đêm. Ông Tư đã quen với sự cô độc này suốt ba mươi năm.
Sáng nay, một con tàu nhỏ cập bến hòn đảo hẻo lánh, điều hiếm khi xảy ra. Từ trên tàu bước xuống là một cô gái trẻ, vali kéo lệch một bên, gương mặt phờ phạc.
“Cháu nghe nói đảo này có phòng cho thuê. Cháu muốn ở lại một thời gian,” cô gái nói, tránh ánh mắt dò xét của ông.
Ông Tư gật đầu, dẫn cô về căn nhà nhỏ cạnh hải đăng. Ông không hỏi vì sao một cô gái thành phố lại tìm đến nơi tận cùng này. Ông hiểu, có những người đến đảo không phải để khám phá, mà để trốn chạy.
Buổi tối, cô gái ngồi lặng bên bậc thềm, nhìn ánh đèn hải đăng quét qua màn đêm. “Bác gác đèn này để làm gì, khi gần như chẳng có tàu nào qua đây?”
Ông Tư rót cho cô một chén trà nóng. “Để cho những con tàu lạc đường biết rằng vẫn có một nơi đang chờ chúng trở về. Đôi khi, con người cũng cần một ngọn đèn như thế.” Cô gái im lặng, lần đầu tiên sau nhiều ngày, khóe mắt cô dịu lại.