Lăng Hàn tỉnh dậy trong một cơn đói cồn cào chưa từng thấy, như thể cả cơ thể đang gào thét đòi nuốt chửng thứ gì đó.
Hắn vốn là đệ tử ngoại môn yếu ớt nhất của Lạc Tinh các, tu luyện mười năm vẫn dậm chân tại Luyện Khí tầng một. Nhưng đêm qua, sau khi bị sét đánh trúng khi đi hái thuốc, một điểm hư không đen kịt đã xuất hiện trong đan điền hắn.
Khi hắn vô thức vận khí, luồng linh khí trong không trung bỗng bị hút về phía hắn như thác đổ, biến mất vào điểm đen ấy. Tu vi của hắn lập tức tăng vọt.
“Đây là… thôn phệ?” Lăng Hàn kinh ngạc nhìn lòng bàn tay. Cái Hắc Động này có thể nuốt mọi năng lượng và chuyển hóa thành tu vi của hắn.
Ngoài cửa động phủ, vài đệ tử đang luyện công, linh khí của họ vô thức bị Hắc Động kéo nhẹ. Lăng Hàn vội nén lại, tim đập thình thịch. Sức mạnh này nếu để lộ ra, hắn sẽ bị cả tông môn truy sát.
Nhưng trong mắt hắn lại ánh lên tham vọng. Cả tinh hà rộng lớn ngoài kia, vô số linh khí, bảo vật, công pháp đang chờ hắn nuốt lấy. Lần đầu tiên trong đời, Lăng Hàn cảm thấy số phận của mình nằm trong chính tay hắn.