Tô Cẩm mở mắt, mùi hương quen thuộc của khuê phòng phủ đệ ùa vào. Nàng nhìn quanh, bàng hoàng nhận ra mình đã trở về thời điểm ba năm trước khi tai họa ập đến.
Kiếp trước, nàng là đích nữ cao quý của Tô phủ, nhưng vì quá ngây thơ tin người mà bị mẹ kế dịu dàng giả tạo và đứa em gái hiền lành bề ngoài liên thủ vu oan, đẩy vào ngục tối chết dần.
Giờ đây, mọi thứ còn chưa bắt đầu. Mẹ kế vẫn đang đóng vai người mẹ hiền, em gái vẫn ra vẻ ngoan ngoãn.
Một nha hoàn bước vào báo rằng phu nhân mời nàng sang dùng trà. Kiếp trước, chính những chén trà tẩm độc dần mòn ấy đã hủy hoại sức khỏe nàng.
Tô Cẩm mỉm cười, trong lòng đã có toan tính. Nàng sang phòng mẹ kế, vẫn lễ phép như xưa, nhưng lần này âm thầm tráo đổi chén trà, để chính kẻ hạ độc nếm mùi vị của thứ mình bày ra.
Nhìn sắc mặt mẹ kế dần biến đổi sau ngụm trà, Tô Cẩm cụp mắt che giấu ánh nhìn lạnh lẽo. Ván cờ báo thù của nàng, từ hôm nay chính thức bắt đầu, và lần này nàng nhất định không thua.