Buổi họp lớp mười năm, hội trường cũ của trường cấp ba rộn rã tiếng cười nói. Cô giáo chủ nhiệm năm xưa, nay tóc đã điểm bạc, bưng ra một chiếc hộp gỗ phủ bụi thời gian.
“Các em còn nhớ không? Năm cuối cấp, cô bắt mỗi đứa viết một lá thư gửi cho chính mình mười năm sau. Hôm nay là lúc mở chúng ra.”
Cả lớp ồ lên. Nhiều người đã quên hẳn lá thư ấy. Cô giáo lần lượt phát thư cho từng người, những phong bì đã ngả màu, nét chữ học trò vẫn còn nguyên vẹn.
Quân, giờ là một nhân viên văn phòng mệt mỏi, run run mở lá thư của mình. Dòng chữ tuổi mười tám hiện ra: “Gửi Quân của mười năm sau, cậu đã trở thành nhạc sĩ chưa? Đừng quên cây đàn guitar dưới gầm giường nhé.”
Quân lặng người. Anh đã không chạm vào cây đàn từ rất lâu, đã bỏ lại giấc mơ âm nhạc để chạy theo một công việc ổn định mà anh chẳng hề yêu thích.
Quanh anh, có người mỉm cười mãn nguyện, có người lặng lẽ lau nước mắt. Những lá thư nhỏ bé ấy như một tấm gương, buộc mỗi người phải nhìn lại: giữa con người mình từng mơ ước và con người mình hiện tại, đã đánh mất hay tìm thấy điều gì?