Mưa đập rào rào lên cửa sổ căn biệt thự cổ. Cao Minh bước qua vành đai phong tỏa của cảnh sát, ánh mắt lập tức quét khắp hiện trường.
Nạn nhân là một doanh nhân giàu có, được tìm thấy chết trong phòng làm việc khóa trái từ bên trong, chìa khóa duy nhất nằm trong túi áo ông ta. Cửa sổ cài chốt, không dấu vết đột nhập.
“Một vụ tự sát rõ ràng,” viên cảnh sát trưởng kết luận. “Cửa khóa trong, không ai ra vào được.”
Cao Minh không đáp. Anh cúi xuống quan sát ly rượu trên bàn, rồi đến vết bùn mờ nhạt trên thảm, và cuối cùng dừng lại ở chiếc đồng hồ treo tường đã dừng ở 11 giờ 47 phút.
“Nếu là tự sát,” anh chậm rãi nói, “tại sao ly rượu lại không có dấu vân tay của nạn nhân? Và tại sao vết bùn này lại hướng từ cửa sổ vào, trong khi cửa sổ được cho là đã khóa suốt đêm?”
Cả căn phòng im phăng phắc. Cao Minh đứng dậy, ánh mắt sắc bén nhìn ra màn mưa ngoài cửa. “Đây không phải tự sát. Đây là một vụ giết người được dàn dựng công phu. Và hung thủ, tôi e rằng vẫn còn ở rất gần.”