Mộ Tuyết quỳ trước điện, nhận lệnh hộ tống công chúa Lạc Y rời kinh thành đến vùng đất phong xa xôi, tránh khỏi cuộc tranh đoạt ngai vàng đẫm máu.
Công chúa Lạc Y, nổi tiếng kiêu kỳ và khó chiều, ban đầu tỏ ra coi thường nữ kiếm khách xuất thân bình dân này. “Một nữ nhân cầm kiếm, liệu có bảo vệ nổi ta không?”
Mộ Tuyết không đáp, chỉ lặng lẽ làm tròn bổn phận. Cho đến khi đoàn xe bị một toán sát thủ phục kích giữa rừng, nàng rút kiếm, thân ảnh như tia chớp, hạ gục từng tên một cách điêu luyện.
Lạc Y trốn sau lưng nàng, lần đầu tiên cảm nhận được sự an toàn từ một bờ vai vững chãi. Khi một mũi tên bắn lén nhắm vào công chúa, Mộ Tuyết không ngần ngại lấy thân mình che chắn, vai nàng rỉ máu.
“Sao ngươi lại liều mạng vì ta?” Lạc Y hốt hoảng, vội vàng băng bó vết thương cho nàng, đôi tay run rẩy.
Mộ Tuyết khẽ cười, gương mặt tái nhợt nhưng ánh mắt dịu dàng: “Bảo vệ công chúa là nhiệm vụ của thần.” Nhưng cả hai đều cảm nhận được, giữa họ đã nảy sinh một thứ tình cảm vượt xa quan hệ chủ tớ. Hành trình phía trước còn dài, và trái tim họ đã bắt đầu thuộc về nhau.