Con phố cổ tối om, chỉ duy nhất một tiệm nhỏ sáng đèn lúc nửa đêm, treo tấm biển gỗ khắc dòng chữ: Tiệm cầm đồ Vô Thường.
Lan ngồi sau quầy, khẽ lau chiếc đèn dầu cổ. Tiệm của cô không cầm vàng bạc hay đồ vật thông thường, mà cầm những thứ vô hình: một đoạn ký ức, vài năm tuổi thọ, hay chút vận may.
Tiếng chuông cửa leng keng. Một người đàn ông gầy gò bước vào, vẻ mặt tuyệt vọng. “Tôi nghe nói ở đây có thể… mua lại thời gian. Vợ tôi sắp mất, tôi muốn cầm cố mọi thứ để cô ấy sống thêm.”
Lan ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm. “Cầm cố ở đây đều có cái giá. Anh muốn kéo dài tuổi thọ cho vợ, anh phải trả bằng tuổi thọ của chính mình. Anh chấp nhận chứ?”
Người đàn ông không chút do dự gật đầu. “Dù phải trả bao nhiêu năm cuộc đời, tôi cũng cam lòng.”
Lan khẽ thở dài, lấy ra một cuốn sổ cổ và một cây bút lông. “Vậy hãy ký vào đây.” Cô biết, mỗi giao dịch trong tiệm này đều là một câu chuyện về tình yêu, lòng tham hay nỗi hối hận của con người. Và đêm nay, lại thêm một câu chuyện được viết nên.