Trên bàn làm việc của thanh tra Lâm Vĩ là một tập bản thảo dày, gửi đến đồn cảnh sát mà không rõ người gửi.
Bản thảo mô tả chi tiết một vụ án mạng: nạn nhân là một phụ nữ trẻ, bị sát hại trong công viên Thành Đông vào lúc hoàng hôn, bên cạnh là một bông hồng trắng.
Lâm Vĩ ban đầu cho rằng đó chỉ là trò đùa của một cây bút háo danh. Nhưng ba ngày sau, một vụ án xảy ra y hệt: cùng địa điểm, cùng thời gian, cùng bông hồng trắng.
“Hung thủ biết trước mọi thứ, hoặc chính hắn là người viết bản thảo này,” Lâm Vĩ trầm ngâm, lật từng trang giấy đã được anh đánh dấu chi chít.
Văn phong của bản thảo lạnh lùng, tỉ mỉ đến rợn người, như thể tác giả đã đứng quan sát từng khoảnh khắc cái chết. Nhưng giữa những dòng chữ hoàn hảo ấy, Lâm Vĩ nhận ra một chi tiết nhỏ bị lặp lại, một thói quen ngôn từ rất riêng.
“Mỗi người viết đều để lại dấu vân tay trong câu chữ của mình.” Lâm Vĩ khép tập bản thảo, ánh mắt kiên định. Hắn sẽ tìm ra kẻ này, không phải qua hiện trường, mà qua chính những con chữ hắn đã viết ra.