“Diệp Thần, hôm nay là sinh nhật bố, anh đừng có làm xấu mặt nhà này.” Vợ hắn, Tô Lan, buông lời lạnh nhạt trước khi bước vào nhà hàng sang trọng.
Diệp Thần chỉ cười nhẹ, lặng lẽ đi sau. Ba năm ở rể, hắn đã quen với những ánh mắt khinh miệt của cả nhà vợ, những lời mỉa mai rằng hắn chỉ là kẻ ăn bám không nghề nghiệp.
Trong bữa tiệc, họ hàng nhà vợ thi nhau khoe khoang, rồi quay sang chế giễu Diệp Thần không có nổi một món quà ra hồn cho bố vợ.
Đúng lúc đó, điện thoại hắn rung lên. Đầu dây bên kia là giọng nói gấp gáp của vị quản gia già: “Thiếu gia, lão gia trong tập đoàn vừa qua đời, ngài phải về tiếp quản. Cổ đông đang chờ.”
Diệp Thần khẽ nhíu mày. Thân phận mà hắn giấu kín ba năm qua, có lẽ đã đến lúc không thể che giấu thêm.
Hắn đứng dậy, ánh mắt vốn hiền lành nay trở nên sâu thẳm. “Xin lỗi mọi người, tôi có việc gấp phải đi.” Cả bàn tiệc còn đang ngơ ngác thì một đoàn xe sang trọng đã dừng trước cửa nhà hàng, toán cận vệ cúi đầu cung kính gọi hắn một tiếng thiếu gia.