Sương sớm còn vương trên triền núi khi Lâm Phàm khoác chiếc ba lô cũ, cúi đầu chào sư phụ lần cuối trước khi xuống núi.
“Con đã học hết y thuật và võ công ta truyền dạy. Hạ sơn lần này, hãy nhớ: cứu người là gốc, đừng để sức mạnh làm mờ bản tâm.” Vị sư phụ già dặn dò.
Lâm Phàm gật đầu. Mười lăm năm sống trên núi, lần đầu tiên hắn bước chân vào thành phố ồn ào với những tòa nhà chọc trời và dòng xe cộ tấp nập.
Vừa đến bến xe, hắn đã thấy một đám đông vây quanh một cụ già ngã gục, sùi bọt mép. Mọi người hoảng loạn gọi cấp cứu nhưng không ai dám động vào.
Lâm Phàm chen vào, bắt mạch, rồi rút từ ba lô ra một cây kim bạc, châm nhanh vào vài huyệt đạo. Chỉ trong chốc lát, cụ già từ từ tỉnh lại, hơi thở đều trở lại.
Đám đông sững sờ, xôn xao bàn tán về vị thần y trẻ tuổi. Lâm Phàm chỉ lặng lẽ thu kim, định rời đi. Hắn chưa biết rằng, một lần ra tay này sẽ kéo hắn vào vòng xoáy của chốn đô thành đầy thị phi.