Tuyết phủ trắng xóa con đường mòn dẫn lên đỉnh Tuyết Sơn. Lý Tầm Hoan, áo bông mỏng manh, từng bước chậm chạp leo lên, đôi môi tím tái vì lạnh.
Ba tháng trước, sư phụ của chàng bị Huyết Đao môn sát hại ngay trước mắt chàng, chỉ vì không chịu giao ra tấm bản đồ tàng bảo. Chàng bất lực, yếu ớt, chỉ biết ôm thi thể thầy mà khóc.
Từ đó, Lý Tầm Hoan thề phải mạnh lên. Chàng nghe nói trên đỉnh Tuyết Sơn có một vị kiếm khách ẩn cư, sở hữu kiếm pháp đệ nhất thiên hạ, liền không quản đường xa lên núi cầu sư.
Khi chàng gần như kiệt sức ngã xuống tuyết, một bóng người áo trắng xuất hiện trước mặt, râu tóc bạc phơ nhưng ánh mắt sắc như kiếm.
“Tiểu tử, leo núi ba ngày không bỏ cuộc. Vì điều gì?” Lão nhân hỏi.
“Vãn bối muốn học kiếm. Để không ai có thể cướp đi người vãn bối trân quý lần nữa.” Lý Tầm Hoan quỳ xuống, ánh mắt kiên định. Lão nhân nhìn chàng hồi lâu, khẽ gật đầu. Vận mệnh của một kiếm khách, bắt đầu từ giây phút ấy.