Trên đỉnh Đoạn Hồn Nhai, Tiêu Trần bị hai trưởng lão áp giải, quỳ giữa quảng trường tông môn trước ánh mắt khinh miệt của hàng nghìn đệ tử.
“Tiêu Trần, ngươi gian lận trong khảo hạch, tội đáng phế bỏ tu vi, đuổi khỏi Thanh Hư tông.” Vị trưởng lão lạnh lùng tuyên bố, lòng bàn tay áp lên ngực hắn.
Một luồng kình lực tàn bạo nghiền nát đan điền của Tiêu Trần. Hắn ngã gục, máu trào ra khóe miệng. Hắn muốn hét lên rằng mình bị hãm hại, nhưng không ai chịu nghe một kẻ thấp hèn như hắn.
Bị ném xuống chân núi như một cái xác, Tiêu Trần nằm trong vũng bùn, ý thức dần mơ hồ. Ngay khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, một dòng nhiệt lưu cổ xưa bỗng bùng cháy trong huyết quản hắn.
“Huyết mạch… Thần Đế?” Một giọng nói uy nghiêm vang vọng trong tâm trí hắn. Những ký ức không thuộc về hắn ùa tới: một vị Thần Đế thượng cổ từng thống lĩnh vạn giới, trước khi tử chiến đã gửi một tia huyết mạch vào hậu nhân.
Tiêu Trần loạng choạng đứng dậy, đôi mắt vốn u tối nay bừng lên ánh sáng chưa từng có. Hắn nhìn về phía tông môn trên cao, giọng khàn đặc nhưng kiên định: “Hôm nay các người phế ta. Ngày mai, ta sẽ trở về, lấy lại tất cả.”