Lâm Hạo mở mắt, điều đầu tiên hắn cảm nhận được là mùi thuốc đắng nồng nặc trong căn phòng cũ kỹ.
“Ta còn sống?” Hắn nhìn đôi tay non nớt của mình, trong lòng dậy sóng. Ký ức cuồn cuộn tràn về. Hắn là Đan Đế Lâm Hạo, người luyện đan đứng đầu tu tiên giới. Nhưng trong buổi đại điển độ kiếp, đại đệ tử mà hắn tin tưởng nhất đã đâm lén sau lưng, cướp đoạt đan lô bản mệnh. Hắn phẫn nộ tự bạo nguyên anh, đồng quy vu tận.
Vậy mà giờ đây, hắn lại trở về thân xác thiếu niên mười sáu tuổi, chính là bản thân hắn của một ngàn năm trước, khi còn là phế vật bị cả gia tộc Lâm gia khinh thường.
“Thiếu gia, ngài tỉnh rồi!” Một lão bộc già chạy vào, mắt đỏ hoe. “Ngài hôn mê ba ngày, lão nô cứ tưởng…”
Lâm Hạo chậm rãi ngồi dậy. Hắn nhớ rồi, kiếp trước, vào đúng ngày này, hắn bị đường huynh Lâm Phong đánh gãy kinh mạch, từ đó trở thành phế nhân, bị đuổi khỏi gia tộc.
“Lão Tống, gia tộc hôm nay có chuyện gì?” Giọng hắn bình tĩnh đến lạ.
Lão bộc sững người. Thiếu gia ngày thường nhút nhát, sao hôm nay lại toát ra khí thế khiến người ta phải nể sợ?
“Hôm nay là ngày trưởng lão khảo hạch tư chất. Thiếu gia ngài e là…”
Lâm Hạo đứng dậy, ánh mắt sắc bén nhìn ra ngoài cửa sổ. Kiếp trước hắn không có linh căn, bị phán là phế vật. Nhưng kiếp này, hắn mang theo ký ức của một Đan Đế. Hắn biết cách dùng dược lực tái tạo kinh mạch, biết những bí pháp luyện thể mà cả tu tiên giới đã thất truyền.
“Phế vật?” Hắn khẽ cười, nụ cười khiến lão bộc rùng mình. “Lần này, ta sẽ cho cả Lâm gia biết, thế nào là thiên tài thật sự.”
Hắn xòe tay ra. Một luồng linh khí mỏng manh nhưng tinh thuần từ từ tụ lại trên lòng bàn tay, thứ mà thiếu niên phế vật năm xưa không bao giờ làm được. Con đường nghịch thiên cải mệnh, bắt đầu từ hôm nay.