Lý Phàm quỳ trước một lão đạo sĩ râu tóc bạc phơ, dáng vẻ tiên phong đạo cốt, lòng tràn đầy kỳ vọng. “Sư phụ, xin hãy truyền cho con tuyệt thế võ công!”
“Tốt! Vi sư sẽ dạy con tuyệt kỹ trấn phái: Lăng Ba Vi Bộ!” Lão đạo sĩ vuốt râu, vẻ mặt nghiêm trọng.
Lý Phàm mắt sáng rực. Nghe nói Lăng Ba Vi Bộ là khinh công thượng thừa! Nhưng khi sư phụ biểu diễn, cậu chỉ thấy ông… đi lại loạng choạng như người say rượu, suýt vấp ngã mấy lần.
“Sư phụ, đây… đây là khinh công ạ?” Lý Phàm nghi hoặc.
“Đương nhiên! Bí quyết là khiến kẻ địch tưởng con sắp ngã mà mất cảnh giác!” Lão đạo sĩ đáp tỉnh bơ. Lý Phàm cứng họng.
Chưa hết, sư phụ còn rủ cậu góp vốn mở quán trà đạo dưỡng sinh, kết quả lỗ chỏng vó vì ông pha trà bằng toàn cỏ dại hái ngoài đồng. Lý Phàm ôm mặt than trời. “Con bái sư để học làm cao thủ, sao lại thành học cách… phá sản thế này hả trời?” Và những chuỗi ngày dở khóc dở cười của cậu cùng ông sư phụ lầy lội cứ thế bắt đầu.