Bình minh trải vàng trên cánh đồng lúa đang thì con gái. Ông Tám dậy từ tinh mơ, ra thăm đồng như thói quen mấy chục năm nay, đôi mắt ánh lên niềm vui khi thấy lúa lên xanh tốt.
Năm nay, đứa cháu trai Tuấn vừa tốt nghiệp đại học nông nghiệp quyết định về quê làm ruộng cùng ông, thay vì ở lại thành phố như bao bạn bè.
“Ông ơi, con nghĩ mình nên thử giống lúa mới này, năng suất cao mà lại chống sâu bệnh tốt,” Tuấn hào hứng giới thiệu, tay cầm cuốn tài liệu kỹ thuật.
Ông Tám ban đầu còn hoài nghi, quen với cách làm truyền thống. Nhưng nhìn ánh mắt say mê của cháu, ông gật đầu: “Được, ông với con cùng thử. Ruộng đồng này, rồi sẽ đến lượt tụi con gìn giữ.”
Hai ông cháu, một người dày dạn kinh nghiệm, một người mang kiến thức mới, cùng nhau cải tạo đồng ruộng. Bà Tám ở nhà lo cơm nước, thi thoảng lại mang nước ra đồng cho hai ông cháu.
Chiều tà, cả gia đình quây quần bên mâm cơm đạm bạc mà ấm cúng. Nhìn cánh đồng lúa đang lớn từng ngày dưới bàn tay chăm sóc của ba thế hệ, ông Tám mỉm cười mãn nguyện. Hạnh phúc, đôi khi chỉ giản dị là thế, là mùa màng bội thu và gia đình sum vầy bên nhau.