Gió cuốn bụi cát qua những tòa nhà đổ nát. Phong kéo cao chiếc khăn che mặt, lầm lũi bước đi giữa con đường phủ đầy xác xe rỉ sét.
Mười năm kể từ ngày tận thế, anh đã quen với sự cô độc. Một khẩu súng, một con dao, một balo đồ tiếp tế, đó là tất cả những gì anh cần để sống sót.
Hôm nay, anh dò theo một tín hiệu radio yếu ớt phát ra từ một khu nhà kho bỏ hoang. Có thể là cạm bẫy, cũng có thể là người sống sót.
Khi tiến đến gần, anh nghe thấy tiếng súng và tiếng gào thét. Một nhóm người đang bị lũ đột biến vây hãm, đạn dược gần cạn.
Phong vốn định quay đi, không muốn dây vào rắc rối. Nhưng ánh mắt cầu cứu của một đứa trẻ trong nhóm khiến anh dừng bước.
Anh thở dài, lên đạn. “Lại là cái tính này của mình.” Rồi anh lao tới, những phát súng chính xác hạ gục lũ quái vật, giải vây cho nhóm người. Họ nhìn anh như nhìn một vị cứu tinh. Phong không ngờ, quyết định bốc đồng này sẽ thay đổi cả cuộc đời cô độc của anh.