Con tàu Phương Châu xuyên qua bầu khí quyển lạ, rung lắc dữ dội. Đội trưởng Tần Vũ siết chặt tay ghế, mắt dán vào màn hình hiển thị bề mặt hành tinh Kepler đang đến gần.
Sau hai trăm năm du hành xuyên không gian, cuối cùng họ cũng đến được hành tinh được mệnh danh là Trái Đất thứ hai, niềm hy vọng cuối cùng của loài người đang hấp hối.
Tàu hạ cánh an toàn xuống một thảo nguyên xanh bạt ngàn. Khi cửa khoang mở ra, không khí trong lành tràn vào, các chỉ số đều cho thấy nơi đây hoàn toàn có thể sống được.
“Chúng ta đã thành công,” một thành viên reo lên, nước mắt giàn giụa. Cả đội bước ra, hít thở bầu không khí của vùng đất hứa.
Nhưng Tần Vũ không vội mừng. Anh nhận thấy điều kỳ lạ: cả thảo nguyên rộng lớn không có lấy một tiếng chim hay côn trùng, một sự im lặng đến rợn người.
Bất chợt, máy quét sinh học phát tín hiệu báo động. Dưới lớp đất tưởng chừng yên bình, cảm biến ghi nhận hàng nghìn dạng sống khổng lồ đang di chuyển, tiến dần về phía họ. Tần Vũ siết chặt súng. Vùng đất hứa này, hóa ra không hề chào đón những vị khách từ Trái Đất.