Lâm Phong tỉnh dậy bởi tiếng gọi quen thuộc của mẹ. Anh mở mắt, sững sờ nhìn căn phòng cũ với những tấm poster ca sĩ thần tượng dán trên tường, thứ mà anh đã gỡ bỏ từ mười mấy năm trước.
Anh chạy đến soi gương. Khuôn mặt non nớt của tuổi mười sáu phản chiếu lại, không một nếp nhăn, không vẻ phong trần mệt mỏi của người đàn ông bốn mươi.
Ký ức kiếp trước hiện về như một cuốn phim: một cuộc đời tầm thường, bỏ lỡ giấc mơ, xa cách gia đình, và nỗi ân hận lớn nhất là không kịp ở bên cha trong những ngày cuối đời.
Mẹ anh đẩy cửa vào, vẫn trẻ trung như trong trí nhớ: “Con dậy đi học chưa? Bố con nấu phở chờ dưới nhà kìa.”
Bố. Lâm Phong nghẹn ngào. Người mà anh nghĩ đã không bao giờ gặp lại, giờ đang ở ngay dưới nhà, khỏe mạnh.
Anh lao xuống cầu thang, ôm chầm lấy người cha đang ngỡ ngàng. “Bố, con thương bố.” Nước mắt lăn dài. Kiếp này, anh tự hứa sẽ không để bất kỳ điều gì quý giá trôi qua trong tiếc nuối nữa.