Trần Đại Sơn mở mắt giữa một căn nhà tranh dột nát, bụng đói cồn cào. Ký ức của thân xác này cho biết anh vừa xuyên về một thời đại cổ xưa, vào một gia đình nghèo rớt mồng tơi.
Cả nhà chỉ còn vài hạt gạo cuối cùng. Đứa em gái nhỏ ôm bụng đói khóc thút thít, người mẹ gầy gò nhìn con mà ứa nước mắt.
Là một kỹ sư nông nghiệp ở kiếp trước, Trần Đại Sơn không hề hoảng loạn. Anh bước ra mảnh ruộng cằn cỗi sau nhà, đôi mắt sáng lên khi quan sát chất đất và nguồn nước.
“Đất này thiếu dinh dưỡng, nhưng nếu biết cách ủ phân xanh và luân canh, vụ tới chắc chắn bội thu,” anh lẩm bẩm, trong đầu đã hiện ra cả một kế hoạch.
Anh bắt tay vào việc ngay: hướng dẫn mẹ cách ủ phân từ lá cây mục, đào mương dẫn nước, và lựa những hạt giống tốt nhất để gieo.
Hàng xóm thấy vậy thì cười nhạo, cho rằng thằng bé nhà họ Trần bị đói đến hóa dại. Nhưng Trần Đại Sơn chỉ mỉm cười. Anh biết, chỉ vài tháng nữa thôi, mảnh đất này sẽ khiến tất cả phải kinh ngạc, và gia đình anh sẽ không bao giờ phải chịu đói nữa.