Hạ Tử Hiên hít một hơi thật sâu trước cánh cửa văn phòng tổng giám đốc. Đây là ngày đầu tiên cậu làm trợ lý cho Cố Thâm, vị tổng tài trẻ tuổi nổi tiếng khó tính nhất tập đoàn.
“Cà phê nguội rồi. Lịch họp sáng nay anh muốn dời lên chín giờ, sao em không biết?” Cố Thâm chỉ liếc qua một cái, giọng lạnh tanh.
Tử Hiên ngơ ngác. Rõ ràng lịch ban đầu là mười giờ, và chẳng ai báo cậu việc thay đổi. Nhưng cậu vẫn cúi đầu xin lỗi, vội vàng đi pha lại cà phê.
Suốt cả ngày, dường như cậu làm gì cũng sai trong mắt vị tổng tài này. Đến tối muộn, khi cả tòa nhà đã vắng, Tử Hiên vẫn ngồi lại hoàn thành đống tài liệu.
Khi cậu mệt mỏi gục xuống bàn thiếp đi, một chiếc áo khoác ấm áp được khẽ đặt lên vai cậu. Cố Thâm đứng đó, ánh mắt không còn vẻ lạnh lùng thường ngày, lặng lẽ nhìn cậu một lúc lâu rồi mới rời đi.
Sáng hôm sau, trên bàn Tử Hiên xuất hiện một ly cà phê nóng và một mẩu giấy: “Hôm qua làm tốt lắm.” Tử Hiên ngẩn người nhìn nét chữ quen thuộc, trái tim đập nhanh hơn một nhịp. Có lẽ, vị sếp lạnh lùng này không hề khó ưa như cậu nghĩ.