Tiếng vó ngựa rền vang khi đại quân khải hoàn tiến vào kinh thành. Dẫn đầu là Trấn Bắc tướng quân Tiêu Cảnh, giáp trụ còn vương bụi chiến trường, ánh mắt sắc lạnh.
Vừa về đến phủ, một thái giám đã mang thánh chỉ đến: hoàng thượng ban hôn cho tướng quân với Tô tiểu thư, ái nữ của đương triều thừa tướng.
Tiêu Cảnh quỳ nhận chỉ, lòng không chút vui mừng. Hắn biết cuộc hôn nhân này chỉ là quân cờ chính trị, ràng buộc binh quyền của hắn với phe thừa tướng.
Bên kia thành, trong khuê phòng, Tô Uyển Nhi nghe tin cũng chỉ khẽ thở dài. Nàng nổi tiếng tài sắc kinh thành, nhưng chưa từng nghĩ hôn sự của mình lại là một bàn cờ của người lớn.
Ngày thành thân, hai người lần đầu giáp mặt. Tiêu Cảnh lạnh lùng, Tô Uyển Nhi điềm tĩnh. Họ như hai kẻ xa lạ bị số phận đặt chung một con thuyền.
“Tướng quân không cần bận tâm đến ta. Ta hiểu cuộc hôn nhân này là vì điều gì,” Tô Uyển Nhi nhẹ nhàng nói. Tiêu Cảnh thoáng ngạc nhiên trước sự thông tuệ của nàng. Hắn không ngờ, người con gái này sẽ là đồng minh quan trọng nhất giữa cơn sóng ngầm nơi triều đình sắp ập đến.