Văn án:

 

Mẫu là nhất mỹ nhân trong thiên hạ, Hoàng đế để ý mà bắt cung.

 

Ta suốt ngày sầu khổ, nước mắt chảy thành dòng.

 

Hoàng đế nhẫn tâm, phất tay một cái, lệnh cho Thái tử đến an ủi .

 

Thái tử, kẻ vốn tiếng tàn nhẫn, dỗ dành suốt ba ngày mà vẫn nguôi ngoai, cuối cùng đành tuyệt vọng mà hỏi: 

 

“Ta của cải dồi nào, nàng gì, đều thể ban cho.”

 

Ta nghẹn ngào đáp: “Ta nhớ mẫu .”

 

Thái tử nghiến răng nghiến lợi: “Được, từ hôm nay, sẽ là mẫu của nàng!”

 

Một tháng , giật tỉnh giấc trong tẩm cung của Thái tử, chợt tiếng Thái tử ném tấu chương xuống đất, giận dữ quát tháo đến: 

 

“Ngươi tới gì! Ta khó khăn lắm mới dỗ nàng ngủ!”