Mê Vợ Không Lối Về

Chương 1336



Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Tần Nhã dụi mắt, híp mắt lại nhìn giờ, ba giờ sáng.

 

“Chị Lâm…”

 

“Ừ, đã đánh thức em dậy à?” Lâm Tử Lạp dịu dàng nói.

 

Tần Nhã dạ một tiếng: “Chị gọi điện cho em vào lúc muộn như thế này, là do có chuyện gì sao?”

 

Lâm Tử Lạp suy xét kỹ, làm chuẩn bị một chút rồi mới mở miệng nói: “Buổi tối Tô Trạm ăn cơm ở chỗ của chị, Thẩm Bồi Xuyên và Tang Du đã lĩnh chứng, mọi người đều rất vui nên có uống chút rượu, ai ngờ cậu ấy lại không có tìm người lái xe…”

 

“Có phải là đã xảy ra tai nạn xe cộ rồi không ạ?” Trong nháy mắt Tần Nhã hoàn toàn tỉnh ngủ. “Anh ấy bây giờ sao rồi ạ?”

 

“Chị cũng không được rõ lắm, hình như là rất nghiêm trọng, Cảnh Hạo và Thẩm Bồi Xuyên đã qua đó rồi, cơ thể chị không tiện nên không có đi cùng, em trở lại đi xem một chút nhé, bên cạnh cậu ấy không có người thân nào cả, chỉ còn có một người bà nội, nhưng mà bà cụ tuổi tác đã cao rồi.”

 

“Vâng.” Tần Nhã gần như là không có chút chần chừ, do dự nào.

 

“Vậy thì em cũng đừng sốt ruột, vội vàng, gấp gáp quá, ở bên này đã còn có bọn chị trông nữa.” Lâm Tử Lạp dặn dò cô ấy, sợ cô ấy đi gấp quá sẽ lại xảy ra chuyện.

 

Tần Nhã nói rằng cô ấy hiểu rồi.

 

Nhận cuộc điện thoại của Lâm Tử Lạp xong, cô ấy không thể nào ngủ được nữa. Trong lòng cứ bồn chồn, thấp thỏm, lo lắng không yên, rất sợ Tô Trạm sẽ xảy ra chuyện không tốt.

 

Lúc sau, Trang Kha Nguyệt đi đến, Lâm Tử Lạp bảo bà đi ngủ, nhưng bà nói: “Đã tỉnh rồi thì không thể ngủ được nữa, mẹ ở đây cùng với con.”

 

Trang Kha Nguyệt là cố ý nói với cô như vậy, để tránh cho cô phải suy nghĩ nhiều, sợ cô lại cứ nghĩ ngợi lung tung, lo lắng vớ vẩn.

 

“Đứa bé Ngôn Hi đó bây giờ đã hiểu chuyện hơn rất nhiều rồi, cũng thích học hành, thành tích học tập bây giờ đã có tiến bộ hơn rồi.”

 

Lâm Tử Lạp nói: “Con bé đã lớn rồi.”

 

“Đúng vậy, nhớ lại lúc hai đứa bé mới vừa được sinh ra, nhỏ bé biết bao nhiêu, vậy mà chỉ mới chớp mắt có một cái liền đã lớn như vậy rồi, con cũng đã có thêm đứa bé thứ ba rồi.” Trang Kha Nguyệt cảm khái thời gian trôi qua thật nhanh.

 

Lâm Tử Lạp mỉm cười, năm tháng như thoi đưa, chớp mắt đã nhiều năm trôi qua. Lúc trước, cô chưa từng nghĩ rằng bản thân mình sẽ có được ngày hôm nay.

 

Có con trai và con gái ở bên cạnh, có người chồng rất đẹp trai, lại còn có tiền.

 

Cứ nói, cứ nói thời gian liền đã muộn, Trang Kha Nguyệt đã nằm ngủ thiếp đi ở bên mép giường. Lâm Tử Lạp lấy một tấm thảm mỏng đắp lên trên người bà, trong phòng vẫn luôn mở điều hòa, cô sợ bà sẽ lạnh.

 

Tần Nhã đã đặt chuyến bay sớm nhất, Thiệu Vân đưa cô đi: “Có chuyện gì mà phải đi gấp như vậy, mới sáng sớm, bữa sáng còn chưa ăn mà đã vội vã đi rồi.”

 

Tần Nhã không có mang theo cái gì cả, chỉ xách một chiếc túi: “Tô Trạm xảy ra tai nạn xe cộ.”

 

Thiệu Vân ồ một tiếng: “Thì ra là như vậy, sẽ không phải là muốn lừa gạt lòng cảm thông của cháu, muốn khiến cho cháu mềm lòng chứ?”

 

Tần Nhã lắc đầu: “Không phải là vậy đâu, chị Lâm đã gọi điện thoại cho cháu, còn là vào lúc nửa đêm, cháu cảm nhận được chị ấy cũng đang rất lo lắng, không giống như là đang lừa cháu.”

 

Thiệu Vân khoát tay nói: “Chú chỉ là thuận miệng nói một câu vậy thôi, cháu còn tưởng là thật, trở về chăm sóc cậu ta cho thật tốt, bên này đã có chú rồi, cháu không cần phải lo lắng cho ở đây đâu.”

 

Trình Dục Ôn đã đến thành phố C, phụ trách quản lý xưởng dệt vải, cửa hàng quần áo bây giờ đã tiến vào giai đoạn ổn định rồi, nhà thiết kế và thầy dạy đều đã có, dù là có thiếu một người thì trong chốc lát cũng sẽ không có tạo ra ảnh hưởng gì.

 

Tần Nhã nói: “Cảm ơn chú hai.”

 

Trong khoảng thời gian này, ở chung với Thiệu Vân, cô cảm thấy rất vui vẻ, sống cùng với Thiệu Vân rất là thoải mái.

 

Thiệu Vân khoát tay: “Sắp đến giờ lên máy bay rồi, cháu nhanh đi đi.”

 

Tần Nhã vẫy tay tạm biệt ông.

 

Gần đến buổi trưa, Tần Nhã đã đến thành phố B.

 

Cô vội vàng chạy đến bệnh viện, Tô Trạm đã được đưa vào phòng bệnh rồi, trên đầu đang quấn băng gạc, sắc mặt tái nhợt, vẫn còn đang trong tình trạng hôn mê.

 

Tần Nhã đứng ở trước giường bệnh, lúc đầu cô còn nghĩ rằng có thể nào là anh đang cố ý hay không, dù sao thì thật sự là chuyện gì anh cũng có thể làm ra được.

 

Bây giờ xem ra thật sự không phải là như vậy.

 

“Bác sĩ nói thế nào?” Tần Nhã hỏi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.