Mê Vợ Không Lối Về

Chương 1315



“Nghe lời anh nào.” Thẩm Bồi Xuyên buông cô ấy ra.

 

Cho dù Tang Du không muốn như vậy, nhưng Thẩm Bồi Xuyên vẫn bị dẫn đi.

 

Cô ấy liền khóc nức nở, đột nhiên, cô nhớ ra, khi nãy họ nói là có người giấu tên tố giác Thẩm Bồi Xuyên đang nuôi tình nhân, nhưng cô ấy và Thẩm Bồi Xuyên đã nhận được giấy phép hôm  thứ hai.

 

Họ hợp pháp mà.

 

Cô ấy lập tức chạy về trường, quên cởi cả tạp dề, lúc ra ngoài mới nhớ ra.

 

Khoảnh khắc nhận được giấy đăng ký kết hôn, cô rất phấn khích và trân trọng nó, nên giấy chứng nhận mà cô mang theo đã để quên trong ký túc xá khi đi chơi với bạn cùng lớp vào sáng nay.

 

Bây giờ cô muốn lấy lại nó càng sớm càng tốt.”

 

Tang Du chạy về ký túc xá, hôm nay mấy bạn học ở cùng ký túc xá không lên lớp, buổi chiều đều ở lại ký túc xá, nhìn thấy cô ấy về liền hỏi: “Tang Du, cậu đi làm thêm à? Làm gì vậy?”

 

Bởi vì cô ấy thường đi ra ngoài mỗi khi không có tiết học, hơn nữa với bộ dạng gấp gáp của cô, họ đoán là cô ấy đang làm việc bán thời gian, vì vậy mới hỏi cô ấy như vậy.

 

Tang Du lắc đầu, cô kéo một chiếc vali từ dưới gầm giường ra, cô ấy xếp giấy chứng nhận và quần áo vào một chỗ.

 

Bạn học hỏi: “Tang Du, cậu đang tìm gì vậy?”

 

Tang Du dừng lại và nói: “Giấy chứng nhận kết hôn.”

 

Cô ấy không muốn che giấu chuyện này nữa, nếu không sẽ có người hiểu lầm rằng cô ấy và Thẩm Bồi Xuyên có mối quan hệ bất chính.

 

Bạn học sửng sốt há hốc mồm: “Cậu, cậu kết hôn rồi sao?”

 

Không thể tin được.

 

“Cậu vẫn còn là sinh viên mà.”

 

Ngay sau đó Tang Du tìm thấy cuốn sổ màu đỏ, cô ấy lập tức cầm lấy nó rồi nhìn vào người bạn học của mình: “Có luật nào quy định sinh viên đại học không được kết hôn à?”

 

Tang Du hỏi ngược lại.

 

Người bạn học liền ngậm miệng lại, thực sự là không có luật nào quy định rằng sinh viên đại học không được kết hôn, miễn là họ đủ tuổi là được.

 

“Cậu còn chưa tốt nghiệp mà đã kết hôn rồi, cậu không thấy như vậy lạc hậu lắm sao?”

 

Tang Du vội vàng chạy thật nhanh ra ngoài mà không nói lời nào cả.

 

Bạn học từ phía sau hét lên: “Ngày nào đó mời bọn tớ đến ăn mừng nhé”.

 

Tang Du vừa chạy vừa quay đầu lại nói một câu.

 

Ra khỏi cổng trường, cô đột nhiên cảm thấy mơ màng, cô nên đi đâu, nên tìm ai để nói rõ mọi chuyện đây?

 

Bây giờ đã có bằng chứng cho thấy không có mối quan hệ bất chính nào giữa cô và Thẩm Bồi Xuyên cả, họ hợp pháp, nhưng cô phải tìm ai để giải thích đây?

 

Cô đứng bên vệ đường, tự nhủ trong lòng phải thật bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh thì mới nghĩ ra cách giải quyết được.

 

Cô cứ liên tục tự thôi miên chính mình.

 

Đột nhiên, một ý tưởng lóe lên trong đầu cô, Tô Trạm là luật sư, nhất định sẽ hiểu hết mọi chuyện.

 

Cô lập tức bắt xe đi tìm Tô Trạm.

 

Mấy ngày nay tinh thần Tô Trạm không tốt lắm, bởi vì vẫn chưa xử lý xong việc của bà nội anh ta.

 

Sau khi ra khỏi cửa văn phòng luật sư, anh ta đi tới trước xe, vừa mở cửa xe chuẩn bị đến bệnh viện thì Tang Du lại đến.

 

Cô hét gọi Tô Trạm.

 

Tô Trạm quay đầu lại, Tang Du trả tiền cho tài xế rồi chạy tới.

 

“Sao cô lại ở đây?” Tô Trạm trông rất kinh ngạc, không ngờ cô ấy lại đến tìm mình.

 

“Xảy ra vấn đề gì với Thẩm Bồi Xuyên sao? Chạy đến tìm tôi cũng vô dụng thôi, một mình tôi cũng đủ bận tối đầu mù cổ rồi.”

 

Tang Du lắc đầu: “Không phải vậy, không phải vậy, anh ấy gặp chuyện rồi, bị một người giấu tên tố giác, chiều hôm nay còn có hai người đến nhà dẫn anh ấy đi điều tra nữa.”

 

“Bị người khác tố giác sao?” Tô Trạm trợn to mắt.

 

Tang Du gật đầu.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.