Cha , nếu kế thừa sơn trại thì nhất định sinh một hài tử ưu tú .

Ta nhắm Lục tú tài tuấn tú vô song.

Một đêm trăng nào đó, trói như đòn bánh chưng vác về phòng:

“Lục tú tài, con…”

Hắn ngoài miệng đừng đừng , tỏ trinh tiết liệt nam lắm, nhưng tay thành thật.

Ta hoảng hốt che vạt áo cởi, run run hỏi nửa câu :

“Cho nên ngươi thể gọi một tiếng nương ?”

Hắn đáp… đó xoa thắt lưng đau nhức, suốt đêm chạy trốn.

Hắn mang binh bao vây , ánh mắt nguy hiểm:

“Nàng thể chạy đây? Nương – -”

“Tử.”

(…)