Sau khi Tạ Dữ Từ hủy dung, luôn ở cao như rớt xuống bùn lầy, chịu đủ sự sỉ nhục. Trong cả kinh thành, chỉ nguyện ý gả cho . Vì để chữa khỏi mặt cho , hái thuốc nhưng chẳng may ngã xuống vách núi, gãy ngang lưng, cả đời thể . Vậy mà khi lên ngôi Hoàng đế, việc đầu tiên chính là phế Hậu. “Kẻ tàn phế như ngươi xứng Hoàng hậu.”

Hắn cưới Phù Dung, thanh mai của , năm xưa là kẻ cầm đầu bắt nạt . Ả ép uống hạc đỉnh hồng, bật khanh khách: “Ngươi vì nhiều như để gì, cuối cùng chẳng vẫn chỉ yêu một ?”

Sống nữa, trở về ngày Phù Dung đuổi Tạ Dữ Từ khỏi học viện, , ngơ. Hắn đỏ hoe mắt, ngày đêm tìm : “Liên nhi, ngay cả nàng cũng quản nữa ?”

Ta gọi cung nữ tới: “Liên nhi cũng là cái tên ngươi xứng gọi ? Người , lôi tên xí ngoài.”

Ta chết thảm. Thất khiếu chảy máu, đau đớn đến chết. Trước khi chết, cố gắng nắm lấy vạt áo của Tạ Dữ Từ, hỏi: “Tại … đối xử với như ?”

Tại mưu phản? Tại giết cả nhà ?