Công chúa yêu vị Thái phó thanh cao lạnh lùng đó.

 

Khi Âm Tự truyền tin như , nàng giận dữ ném chén trong tay, hung hăng : “Điều tra! Kẻ nào tung tin đồn, tru di tam tộc.”

 

Tề Việt dừng phê duyệt tấu chương, liếc Âm Tự: “Điện hạ chớ nên sát phạt quá nặng.”

 

Đôi mắt quyến rũ của Âm Tự lướt qua : “Thái phó nên vui mừng mới đúng ? Ngài ghét nhất chuyện bản cung và ngài tin đồn dây dưa đến ?”

 

Tề Việt nhíu mày, để ý đến nàng, ngăn cản tên thị vệ đang lưỡng lự, lệnh cho cần lo nữa.

 

Thị vệ khó xử, Âm Tự một cái, chỉ thấy nàng lạnh một tiếng, trở , rằng điện hạ rút mệnh lệnh, cảm thấy nhẹ nhõm mà lui .

 

Âm Tự tức giận trong lòng, lời lẽ mỉa mai, một mỹ nhân tựa thiên tiên, đáng tiếc cái miệng chua ngoa: “Thái phó thật giỏi, lệnh của bản cung mà ngài cũng dám ngăn.”

 

Tề Việt đặt bút chu sa xuống: “Điện hạ thực sự nhàn rỗi, thì hãy đến đây phê duyệt tấu chương.”

 

Âm Tự mặt trắng bệch, thiện cảm, lưng .

Truyện Edit và đăng tải full 2 nền tảng: pây Diệp Gia Gia và MonkeyD, chúc mn truyện vui vẻ nhé <3