Chương 51: Thiếu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

edit: rồng

Tô Ngưng Mi và Liên Cẩn Viên tùy tiện ăn ít đồ, Liên Cẩn Viên thừa dịp thời gian vẫn còn sớm, lại vẽ chút bùa chú, Tô Ngưng Mi yên lặng ngồi ở bên cạnh, cô lấy ra một tấm bản đồ từ trong không gian, đi tiếp dọc theo quốc lộ 124 là tỉnh GX, người nhà họ Tô có ở tỉnh GX không? Tô Ngưng Mi không chắc, cảm thấy phiền vò tóc.

Cuối cùng Vu Hạo Tĩnh và Khang Tiểu Tĩnh cũng thức dậy, hai người ăn ít đồ, Khang Tiểu Tĩnh kéo Vu Hạo Tĩnh đi tới chỗ bên cạnh Tô Ngưng Mi và Liên Cẩn Viên, "Liên tiên sinh, chị Tiểu Mi, cảm ơn hai người tối hôm qua chứa chấp chúng em, em đi theo Vu đại ca đi trước."

Nhìn nụ cười tươi tắn trên khuôn mặt của Khang Tiểu Tĩnh, Tô Ngưng Mi biết là người này đã nghĩ thông rồi, quyết định sống thật tốt qua ngày với Vu Hạo Tĩnh. Cái này cũng coi như là dấu hiệu tốt, đều là vật hi sinh bi thảm trong sách, kết cục hôm nay của Khang Tiểu Tĩnh cũng coi như là không tệ rồi.

Tô Ngưng Mi cuốn bản đồ lại, hỏi: “Hai người tính đi đâu?"

Khang Tiểu Tĩnh lắc đầu cười khổ, "Em đi theo Vu đại ca nhưng cũng không biết là sẽ đi đâu, nhất định là thành phố G không an toàn, chỉ cần rời khỏi thành phố G, đi đâu cũng được, em đi theo Vu đại ca dọc theo quốc lộ 124, đi rồi mới biết được là đi đâu.” 

Tô Ngưng Mi cười nói, "Vậy chúc hai người thuận buồm xuôi gió."

Nhìn bóng dáng của Khang Tiểu Tĩnh và Vu Hạo Tĩnh, Tô Ngưng Mi chỉ cảm thấy có chút ngẩn ngơ, cho đến khi Liên Cẩn Viên ở bên cạnh hôn gò má cô một cái, lúc này cô mới hoàn hồn lại, lúc này mới phát hiện cái bàn và mấy lá bùa cũng được thu vào.

Liên Cẩn Viên cười nói, "Đừng ngẩn ngơ nữa, thời gian không còn sớm, chúng ta nên nghĩ phải đi đâu rồi."

Tô Ngưng Mi mờ mịt lắc đầu, nhìn về con đường ở phía xa, "Em cũng không biết nên đi đâu, nếu như đi theo quốc lộ 124 chúng ta sẽ đến tỉnh GX, nhưng không biết là người nhà họ Tô có đến đó hay không, hay là đi chỗ khác? Em lo lắng cho bọn họ."

Kiếp trước Tô Ngưng Mi là một cô nhi, không được cảm nhận sự ấm áp của tình thân, ở cùng người nhà họ Tô đã được gần nửa năm, Tô Ngưng Mi đã sớm coi họ trở thành người thân của mình rồi, chuyện gấp trước mắt của cô chính là tìm được người nhà họ Tô.

"Trước mắt chỉ có thể đi một bước tính một bước, chúng ta căn bản không biết gì bọn họ có đi dường đó hay không, nếu là dọc theo 124 quốc đạo về phía trước, bọn họ nhất định sẽ đi qua trấn Phù Khẩu sau đó qua quốc lộ 125 đến tỉnh GX. Chỉ là, nếu không phải như vậy, chúng ta sẽ càng xa bọn họ" Liên Cẩn Viên nói xong thu những thứ trong trận pháp vào, bùa chú trong hai trận pháp còn có linh khí, Liên Cẩn Viên thu bùa chú vào theo thứ tự, lúc này mới vừa nhìn về phía vẻ mặt mơ hồ của Tô Ngưng Mi, "Vậy, chúng ta đi đâu? "

Tô Ngưng Mi suy nghĩ thật lâu cuối cùng quyết định đi quốc lộ 124 qua trấn Phù Khẩu. Đã quyết định xong, lập tức lên đường.

Sau khi trải qua rắn triều ngày hôm qua, đám người kia chỉ còn lại khoảng hai mươi người, hôm nay nhìn thấy dáng vẻ của Tô Ngưng Mi và Liên Cẩn Viên muốn tiếp tục lên đường, cũng vội vàng đi theo, tất nhiên là định theo hai người. Ôn Nhạn Kỳ cũng xốc bọc lớn mang theo bên người đứng dậy.

Tô Ngưng Mi nhìn thấy động tác của Ôn Nhạn Kỳ, cười nói “Ôn tiên sinh có định đi đâu?"

Ôn Nhạn Kỳ cười dịu dàng một tiếng với cô, mắt cong thành trăng lưỡi liềm, “Không rõ lắm, định cùng đi theo mọi người.”

Liên Cẩn Viên ôm chầm bả vai Tô Ngưng Mi, đi về phía con đường của thôn nhỏ, những người phía sau lục tục đi theo, Ôn Nhạn Kỳ nhìn cô gái được người đàn ông cao lớn, anh tuấn ôm, nhẹ nhàng cười, cũng bước lớn, đi về phía trước.

Trình Dung tựa vào một cây đại thụ nhẹ ho một tiếng, cặp mắt yêu kiều nhìn về phía Ôn Nhạn Kỳ, dịu dàng nói, “Bác sĩ Ôn, vết thương của tôi chưa lành, tôi có chút lo lắng, anh có thể ở lại đi cùng với chúng tôi không? "

Buổi sáng cô nghe nói người đàn ông diện mạo nho nhã này có dị năng hệ thủy cấp ba, cô và Trâu Bái đều là dị năng lôi điện cấp ba. Nhưng cô bị thương, còn có mẹ của cô, trên đường nếu gặp phải nguy hiểm, Trâu Bái nhất định không giúp được, nên muốn người đàn ông này vào đội ngũ, hơn nữa còn là bác sĩ, rất hữu ích.

Ôn Nhạn Kỳ dừng bước lại, cười nói với Trình Dung, “Vị tiểu thư không cần lo lắng, vết thương của cô đã không còn đáng ngại, máu bầm trong cơ thể cũng có dấu hiệu tan đi, xương bả vai chỉ cần nuôi tốt sẽ không ảnh hưởng đến tính mạng, cho nên tôi liền đi trước một bước.”

Trình Dung miễn cưỡng cười cười, nói: " Ôn tiên sinh không cần khách khí như thế, tôi tên là Trình Dung, anh cũng có thể gọi là Dung nhi, nếu Ôn tiên sinh phải đi, tôi cũng không nên nói nhiều nữa, chúc Ôn tiên sinh lên đường xuôi gió."

Ôn Nhạn Kỳ gật đầu một cái, lúc này mới sải bước đi về phía trước.

Trình văn quân nhìn Ôn Nhạn Kỳ rời đi, mờ mịt hỏi, "Dung nhi, bây giờ chúng ta nên làm như thế nào? Đi theo bọn họ hay tiếp tục ở lại.”

Trình Dung thở dài một tiếng, nói: " nơi này cách thành phố G quá gần, sợ rằng không an toàn, tối hôm qua chúng ta may mắn mới không có đụng phải cái gì, cho nên tốt nhất vẫn là mau chóng rời đi nơi này."

Trình văn quân lo lắng nhìn nàng, "Vậy