Chương 8: Bánh khoai từ đậu đỏ (1)

Khám xong bệnh nhân cuối cùng thì cũng đã hoàng hôn.

Làm việc ở bệnh viện tư nhân thì tan làm khá sớm, chỉnh lí xong tài liệu, đóng máy vi tính lại, Hoắc Trạch Tích ngồi trên ghế, mắt nhắm mỏi mệt xoa xoa huyệt Thái dương.

Cửa đột nhiên bị mở ra, Hoắc Trạch Tích cũng mở bắt, nhìn thấy nụ cười không rõ của Lưu Du, cau mày: “Không biết gõ cửa à?”

“ Không phải là ở bên trong làm chuyện mờ ám, cậu tính toán làm gì?”

Hoắc Trạch Tích không để ý tới anh ta, đứng lên chuẩn bị cởi áo khoác xuống.

Lưu Du cầm điện thoại di động lại gần, nhoẻn miệng cười, mặt đầy gian tình: “ Tớ đã nhớ ra người cùng cậu ăn cơm ngày đó là ai rồi!”

Cầm áo của mình mặc vào, Hoắc Trạch Tích đi tới bệ nước cúi đầu rửa tay: “Ai?”

Lưu Du đem hình ảnh trên điện thoại đến trước mặt Hoắc Trạch Tích, Hoắc Trạch Tích rửa tay xong cẩn thận lau chùi, xoa đều nước khử trùng lên tay rồi mới ngẩng đầu nhìn về màn hình.

Là bìa của một video, nữ sinh đứng dưới tàng cây hoa anh đào, mặc cái váy màu hồng.

Nhan Tiêu

Hoắc Trạch Tích tùy ý dời tầm mắt, mặt không cảm giác lau tay.

Lưu Du nhìn dáng vẻ vô tình của Hoắc Trạch Tích, thất thanh: “ Cậu đã biết từ sớm rồi?”

“ Biết cái gì?”

“Nhan Tiêu chính là Tiểu Nhan.” Lưu Du có chút kích động.

Hoắc Trạch Tích dừng một chút, sau đó ngẩng đầu, dùng biểu tình “Cậu có bị bệnh không” nhìn Lưu Du

Nhìn phản ứng của Hoắc Trạch Tích có lẽ còn chưa rõ, chắc còn hiểu lầm, Lưu Du sắp xếp lời nói, giải thích: “Nhan Tiêu là người phát những video khiêu vũ trên mạng, Tiểu Nhan là tên cô ây dùng trên mạng, hiểu không?”

Không hiểu, cũng không có hứng thú muốn nghe, Hoắc Trạch Tích chọn trọng điểm nhàn nhạt hỏi: “ Rất nổi tiếng?”

“ Đúng vậy, có rất nhiều trạch nam tơ tưởng cô ấy, thật là, không những dáng dấp dễ thương mà còn có chân dài eo đẹp…”

Nghe lời Lưu Du càng nói càng không đứng đắn, Hoắc Trạch Tích hơi nhìu mày: “Được rồi.”

“Chờ một chút, cho cậu nhìn video khiêu vũ của cô ấy, đặc biệt dễ thương.” Lưu Du vừa nói vừa mở video, là cái tối qua Nhan Tiêu vửa đăng [ Tôi đã rơi vào bể tình ], mới chưa được một ngày lượt xem đã hơn mười ngàn, bình luận kín đến nổi gió thổi cũng không lọt.

Từ trong video hiện lên một vóc dáng nhỏ bé khác với bên ngoài, Hoắc Trạch Tích không thích ứng với cô nàng nhảy nhót ở trên mạng này, lại cau mày: “ Này là cái gì?”

Lưu Du: “ Cậu không hiểu đâu! Trạch nam rất thích xem!”

Hoắc Trạch Tích nhìn qua mấy cái bình luận:

“Đôi chân này ta có thể chơi một năm”

“Đây là bạn gái ta”

“Chớ đụng vào vợ ta”

…..

Thu hồi ánh mắt, Hoắc Trạch Tích không tính nhìn nữa, cầm chìa khóa định đi ra ngoài.

Lưu Du kéo lại: “Ai ai, cậu không muốn nói gì à?” Bên ngoài là một cô gái hiền lành, hay trên Internet là người được yêu mến.

Hoắc Trạch Tích rũ mắt sửa lại cổ tay áo, giọng nói bình thường: “Nói gì?”

Lưu Du thán phục với sự lãnh đạm của Hoắc Trạch Tích: “Nhan Tiêu a!”

Dừng hai giây, Hoắc Trạch Tích tùy ý mở miệng: “ Là cô em gái nhỏ.”

Lưu Du giống như muốn cười: “ Cô ấy nhỏ hơn cậu năm tuổi thôi, chỗ nào giống em gái nhỏ?”

“Chỗ nào cũng giống.”

Lùi lại câu “ chỗ nào cũng nhỏ”, Lưu Du tựa như bừng tỉnh, lắc đầu chậc chậc: “ Tớ biết tiểu tử cậu thích loại ngực lớn, có phải hay không?”

Động tác chỉnh cổ áo của Hoắc Trạch Tích ngừng lại, không giận ngược lại cười: “Cậu cho là ai cũng như cậu?”

“Hắc, Tớ chính là người không thích ngực to ấy, tớ chỉ thích kiểu người nghèo nàn vòng một như Nhan Tiêu, hơn nữa còn học khiêu vũ, tay chân mềm mềm kiểu gì cũng có thể…”

“ Đừng có ở trước mặt tớ nói bậy bạ như vậy.” Hoắc Trạch Tích cảnh cáo cắt đứt lời của Lưu Du

Lưu Du nhướng mày: “ Vậy cậu giời thiệu cô ấy cho tớ đi.”

Hoắc Trạch Tích lấy đồ đạc đi tới cửa, giọng nhạo báng: “ Tớ sẽ không đem tiểu cô nương đẩy tới hố lửa.”

“Ngọa tào*! Ai là hố lửa?”

* Câu chửi thề



Thứ bảy về nhà, Nhan Tiêu ngủ cả một buổi trưa, tỉnh lại phát hiện trong nhà không còn người nào.

Cô xoa tóc đi nhà bếp tìm kiếm đồ ăn, ngay cả bữa sáng cũng không còn.

Gọi điện thoại hỏi, cả hai lão ông lão bà đã đi đám cưới, buổi tối mới có thể về.

Dù sao đã là buổi trưa, không cần ăn sáng, chờ tí nữa gọi Pizza ăn đỡ vậy.

Suy nghĩ, Nhan Tiêu chỉ tùy ý rửa mặt một cái, tóc vểnh lên cũng lười chỉnh, ăn mặc xuề xòa xuống lầu mua đồ ăn vặt.

Bởi vì thường xuyên ghé, Family Mart dưới nhà đều biết Nhan Tiêu, gật đầu chào hỏi.

Nhan Tiêu ngoắc ngoắc tay, cười nói mấy câu rồi đi vào siêu thị lựa đồ.

Cô chọn đồ ăn không cần đắn đo gì, trực tiếp thấy đồ ăn ngon là quét qua bỏ vào giỏ.

Ở trước tủ lạnh lựa sữa chua, cô lùi về phía sau hai bước, đột nhiên cảm giác như đụng vào ai đó, đang muốn xoay người nói xin lỗi bỗng dưng nhìn thấy người đằng sau thì lập tức sợ ngây người.

Hoắc Trạch Tích?

Cô trợn to hai mắt, đầu óc cũng ong lên một tiếng.

Hoắc Trạch Tích mặc áo khoác chống gió mỏng, tóc vén tùy ý, mặc dù phối hợp hết sức đơn giản nhưng lại rất có khí chất, khiêm tốn mà không mất tinh xảo.

Xoay người nhìn thấy Nhan Tiêu, mắt Hoắc Trạch Tích thoáng qua vài tia ngạc nhiên rồi rất nhanh biến mất, lại rất mau phản ứng: “Nhan Tiêu?”

Đã hơn một tuần lễ không nhìn thấy anh, không chút chuẩn bị mà gặp được, Nhan Tiêu cảm thấy như đang mơ, ngạc nhiên mừng rỡ lại khẩn trương, cô muốn hỏi “ Sao anh lại tới đây”, lại muốn nói rõ “ Nhà tôi rất gần chỗ này”, cuống cuồng, hỗn loạn nói ra: “ Anh làm sao lại tới gần nhà tôi?”

Hoắc Trạch Tích bị cái vấn đề nhà ở không giải thích được, theo thói quen liếm môi, chậm rãi nói: “ Ba mẹ tôi vừa dọn nhà tới gần đây.”

Nhan Tiêu gật đầu một cái: “ À, vậy anh cũng ở gần đây?”

“Mỗi cuối tuần tôi sẽ đến chơi.”

Cô không nhịn được cười vui tươi, thì ra là nhà ba mẹ anh ấy ở gần nhà cô, giống như có câu “ Gần quan được ban lộc”…

Cô vẫn còn đang mặc bộ đồ ngủ tai thỏ hồng, tóc mái vểnh lên mấy cọng, không biết gì tự đứng cười đến ngơ ngẩn.

Hoắc Trạch Tích nhìn cô, cười một cái: “ Cuối tuần không cần đi học?”

“Ừ, không bận rộn thì về nhà.”

Nhan Tiêu chú ý tới Hoắc Trạch Tích chỉ lấy một hộp kẹo mềm và một chai nước suối, đang tò mò không lẽ anh còn thích ăn ngọt, đột nhiên nghe được ngoài cửa có người kêu tên hắn.

Là giọng của phụ nữ.

Hai người cùng nhìn vế phía cửa, là một cô gái xinh đẹp trẻ tuổi, một tay ôm thằng bé khoảng hai, ba tuổi, người đàn bà kia nhìn thấy Hoắc Trạch Tích đứng bên cạnh Nhan Tiêu thì nhìn cô vài giây, ánh mắt cả hai người đều tìm tòi nghiên cứu.

“Tại sao lâu như vậy?” Người đàn bà kia cuối cùng cũng dời tầm mắt, hỏi Hoắc Trạch Tích.

Giọng rất tùy ý, Nhan Tiêu ý thức được chuyện gì, đáy lòng lạnh băng.

Nhìn rất giống một nhà ba người cùng đi siêu thị.

“Gặp được bạn.” Hoắc Trạch Tích nói không nghe ra giọng gì

Người phụ nữ kia nhìn Nhan Tiêu cười phải phép nhưng cô cười không nổi, cứ đứng đờ ở đấy.

Thằng bé trong ngực người phụ nữ đột nhiên khóc ré lên, hai cái tay bé nhỏ cứ vung trong không trung, Hoắc Trạch Tích đem hộp kẹo đưa cho thằng bé, nó ôm hộp kẹo trong tay liền nín khóc, khóe mắt còn long lanh.

Nhan Tiêu giống như bị sét đánh, đứng lặng ở chỗ đó, trong đầu một mảnh trống không.

Người phụ nữ nói với Hoắc Trạch Tích nói mấy câu, đột nhiên đem đứa con nít cho hắn bế rồi xoay người đi.

Hoắc Trạch Tích ôm thằng bé đứng ở cửa, vừa quay đầu đã nhìn thấy vẻ mặt mờ mịt của Nhan Tiêu.

Hoắc Trạch Tích nghi ngờ cau mày, gọi Nhan Tiêu.

Nhan Tiêu phục hồi tinh thần, xách giỏ đi tới, không biết trên mặt mình là biểu cảm gì, cũng không biết mình đang nói gì, bật thốt lên: “ Sao lần trước anh nói mình còn độc thân?”

Giọng của cô không nhỏ, mấy người bên trong siêu thị nghe tiếng quay đầu nhìn bọn họ, Hoắc Trạch Tích cũng ngơ ngẩn.

Như rơi vào trong sương mù, Hoắc Trạch Tích trầm mặc một hồi mới chần chừ lên tiếng: “ Ý cô là sao?”

Thằng bé trai căn bản không để ý bọn họ nói gì, chỉ quan tâm hộp kẹo trong ngực, khui nửa ngày mà chưa ra, đem hộp kẹo giơ ra nhờ giúp đỡ: “Cậu …”

Cậu… Cậu?

Nhan Tiêu lần nữa cứng ngắc, một lúc lâu sau mới bừng tỉnh, thần kinh căng thẳng dần xịu xuống.

Cô quá bất ngờ, cái gì cũng không nói nổi, tiềm thức cũng cảm thấy mình sợ nhất là câu trả lời.

“Xin lỗi, vừa rồi tôi…” Cô không biết giải thích thế nào, phản ứng vừa rồi của cô không hề che giấu, hoàn toàn mất khống chế sợ Hoắc Trạch Tích sẽ nhìn ra.

“Không có gì.” Hoắc Trạch Tích rũ mắt nhìn xuống

Xách túi đồ vừa mua, cả hai rời khỏi siêu thị. Trải qua chuyện vừa rồi, bầu không khí có chút mất tự nhiên, cô chủ động nói chuyện với Hoắc Trạch Tích: “ Anh có chị hay là em gái?”

Hắn mở lon kẹo ra cho đứa bé, nhàn nhạt: “ Em gái.”

Cô nhớ khi còn nhỏ chưa từng nhìn thấy em gái của anh, tò mò: “Em gái ruột?”

“Ừ, khi còn bé ở với bà nội, sau đó mới ở chung”

“Chị ăn kẹo ~” thằng bé trai đột nhiên lấy từ trong hộp ra một viên kẹo màu hồng, nắm trong bàn tay đưa cho Nhan Tiêu.

Nhận lấy viên kẹo kia mà Nhan Tiêu cảm thấy thụ sủng nhược kinh, lúc này mới phát hiện dáng dấp của thằng bé rất khả ái, lông mi thật dài, mặt tròn, mắt to, giống như búp bê.

“Con tên là gì?” Nhan Tiêu hơi cúi đầu, đến gần cánh tay Hoắc Trạch Tích, mở miệng cười hỏi đứa bé.

“ Gia Gia, năm nay ba tuổi.” Thằng bé đáp một tiếng, lại chú tâm vào hộp kẹo.

Nhan Tiêu không nhịn cười được, Hoắc Trạch Tích đem hộp kẹo trong tay đứa bé lấy ra, giọng nói dạy bảo: “ Hỏi tên con, sao con không trả lời?”

Thằng bé bị lấy mất hộp kẹo, nói gấp gáp: “ Con tên Lục Tư Gia.”

Bầu không khí gượng gạo bị tiểu tử kia nháo lên, trở nên hòa hoãn hơn một chút

Nhan Tiêu bị chọc cho bật cười: “Gia Gia, gọi dì là dì Nhan đi.”

Mới vừa rồi nó kêu cô là chị, cô thấy thật ngại, kêu Hoắc Trạch Tích là cậu mà kêu cô là chị, vậy không phải là cô nhỏ hơn Hoắc Trạch Tích một bậc sao?

Gia Gia không nháy mắt nhìn chằm chằm Nhan Tiêu, có chút chần chừ, cuối cùng vẫn: “Chị”

Nhan Tiêu lắc đầu, lặp lại: “Dì”

Hoắc Trạch Tích nhìn dáng vẻ kiên định của cô, khẽ cau mày: Nữ sinh đều mong người khác kêu mình trẻ, cô lại cố chấp muốn mình già đi.

“Chị.” Gia Gia vẫn cố thủ gọi chị

Nhan Tiêu cắn cắn môi, một chữ đánh vần: “Dì —- “

Cảm giác như nhìn hai đứa trẻ cãi nhau, Hoắc Trạch Tích không nhịn được đổi cánh tay ôm đứa trẻ, kép thằng bé cùng Nhan Tiêu cách xa nhau.