Chương 137: Người cá biển xanh 14

Muốn tạo ra một chiếc thuyền thì cần phải tốn không ít thời gian, chưa kể để chiếc thuyền có kiểu dáng như mình mong muốn, hiển nhiên sẽ cần phải bắt tay vào khá nhiều công đoạn. Đầu tiên là tìm vật liệu để đóng thuyền, sau khi chọn xong vật liệu thì sẽ cần phải mua những thứ có sẵn trong đảo để làm nên thuyền.

Nhưng mà có tiền thì muốn mua tiên cũng được, đạo lý này dù dùng ở thế giới nào cũng đều thích hợp.

Ở thế giới này, không có tiền thì không thể giải quyết được vấn đề. Nếu ngay cả tiền cũng không giải quyết được, vậy thì đó không còn là vấn đề nữa, mà nó chính là thực tế. Vì vậy mà khi Trì An ném xuống một khoảng tiền lớn, tiến độ đóng thuyền cũng được thúc đẩy nhanh hơn rất nhiều. 

Mỗi đêm Trì An tìm gặp Siren, cô vẫn sẽ cập nhật tiến triển của con thuyền cho hắn biết.

Nhưng hiển nhiên chàng nhân ngư nào đó rất bất mãn với loại tốc độ thế này, cho rằng nó quá chậm, chỉ gặp nhau vài giờ ngắn ngủi vào ban đêm làm sao đủ thỏa mãn hắn. hắn chỉ cầu cho thuyền mau chóng hoàn thành, vậy thì sau khi Trì An ra biển, họ có thể muốn gặp nhau lúc nào cũng được.

Tuy người đàn ông này không hề lên tiếng, nhưng nhìn bộ dạng muốn dựng ngược vảy lên của hắn, Trì An chỉ đành phải dịu giọng hết mực đi trấn an, kẻo hắn phát hỏa thật sự thì người chịu khổ lại là chính mình.

Trong thời gian chờ con thuyền hoàn thành, Trì An cũng không nhàn rỗi, côtận lực dành chút thời gian để thích ứng với Kình đảo.

Angel Durth mặc dù được sinh ra tại Kình đảo, nhưng do hoàn cảnh từ bé mà năm mười tuổi cô đã tập bận rộn với kế sinh nhai, thường xuyên theo thương thuyền ra biển nên hiếm khi để ý đến những chuyện khác. Và tất nhiên cô càng không có sự hiểu biết gì đối với Kình đảo, đặc biệt là liên quan đến chuyện của con gái đảo chủ Mollykia, cô lại càng không biết gì cả.

Từ sau khi gặp phải Molly Jones, Elena rõ ràng có gì đó khác lạ. Trong lòng Trì An bất giác nảy sinh suy đoán vô cùng cẩu huyết, hơn nữa cảm thấy loại suy đoán cẩu huyết này đang hiện rõ mười mươi trong đầu mình.

Trì An ôm mặt, hễ nghĩ tới tâm nguyện của nguyên chủ thì cô lại không nhịn được ý định muốn hạ bệ vị đảo chủ Jones kia và leo lên cướp đoạt ngôi vị chủ nhân của Kình đảo. Nhưng tất nhiên, khi suy xét đến tình cảnh sau khi lên ngôi vị sẽ không thể tùy tiện rời bỏ chức trách, ý định muốn làm đảo chủ trong đầu Trì An cứ như thế bị dập tắt hoàn toàn.

Sau nhiều ngày an ủi thay trái tim pha lê bị vỡ nát của mình, cuối cùng Molly Jones cũng có hành động tiếp theo.

Bị làm nhục trước mặt mọi người như vậy thì dù Molly Jones có tốt tính cỡ nào cũng sẽ giận điên lên, đặc biệt là còn báo hại cô ta thất thố trước mặt người đàn ông mình thầm ái mộ, tất nhiên cô ta sẽ không thể nhịn được rồi. Molly Jones vốn là thiên kim quý tộc, mà người quý tộc xưa nay vốn khônghề dễ tính chút nào, cho nên cô ta quyết định phải dạy dỗ hai mẹ con Elenamột bài học nhớ đời, có như vậy mới tiêu tan mối hận trong lòng mình.

Hiển nhiên một thiên kim đảo chủ như Molly Jones, nếu đã muốn tìm mộtgia tộc nhỏ bé sa sút thì khỏi phải nói là dễ như trở bàn tay. Thậm chí chẳng cần vị thiên kim phải động tay, chỉ cần cô ta vô tình hữu ý buông một câu, nhất định sẽ có một vài kẻ tự động giúp cô ta dạy dỗ hai người họ.

Lúc Edward Hill đến tận cửa thông báo tin tức này cho Trì An, sắc mặt côliền trở nên có chút dị thường.

Nhà của Durth gia là một căn cũ kỹ được xây ở gần bờ biển, mặc dù hằng ngày Elena luôn chăm chỉ dọn dẹp thật gọn gàng ngăn nắp, nhưng dù sao vẫn không thể che giấu được vẻ nghèo nàn đơn sơ của ngôi nhà. một chỗ thế này, hoàn toàn không phải là nơi người quý tộc như Edward Hill nên lui tới.

Thế nhưng sau khi hắn tới Durth gia, trên mặt hắn cũng không hiện vẻ bất mãn hay khác thường nào đối với sự nghèo túng của gia đình họ, vẫn mộtbộ dạng kính cẩn lễ phép, từng lời nói cho đến cử chỉ đều bộc lộ rõ sự phong độ nề nếp của giới quý tộc thượng lưu.

Giới quý tộc ở thế giới này một khi đã tự xưng là dòng dõi thượng lưu, thìngoài tài năng hơn người và vinh quang của gia tộc, họ còn phải thể hiện tư chất tốt đẹp của thượng lưu thì mới có thể tự xưng là quý tộc.

Trong nháy mắt, Elena liền nảy sinh thiện cảm cực lớn đối với vị quý tộc này, càng nhìn càng hài lòng, thậm chí bà còn không nhịn được tưởng tượng, nếu con gái bà không phải lòng một hải yêu, mà đem lòng yêuEdward Hill thì hay biết bao.

Sau đó, đến khi nghe được tin tức từ Edward Hill cung cấp, Elena tức khắc liền đùng đùng nổi giận.

Trì An ghé mắt nhìn vẻ mặt Elena, thần sắc thong dong, đáp: “Cám ơn ngàiđã đặc biệt đến đây một chuyến. Edward tiên sinh, ngài quả là một người tốt!”

Người được cấp danh ‘người tốt’ nào đó bỗng dưng bị lúng túng.

Càng lúng túng hơn chính là, bản thân hắn cũng không hiểu tại sao mình lại đích thân đến đây mà lại còn không chút hối hận nào, ngược lại còn có vẻ mong đợi một điều gì đó.

Có tác phong quý tộc kiềm chế nên Edward Hill có thể dễ dàng che giấu sựnao núng trong lòng, giúp cho gương mặt anh tuấn của hắn không lộ chút cảm xúc, “Durth tiểu thư, cô nhất định phải cẩn thận. Đặc biệt trong khoảng thời gian này, tốt nhất cô không nên tùy tiện ra ngoài, chờ sau khi Jones tiểu thư hết giận, chuyện này sẽ nhanh chóng trôi qua thôi!”

Dĩ nhiên, hắn còn có thể đến chỗ của Jones đảo chủ, nhờ đảo chủ ra mặtnói một tiếng, hẳn sẽ có thể giải quyết được phiền toái này giúp Trì An.

Chuyện này không cần phải nói ra, kẻo người ta cho rằng hắn đặc biệt đến đây để kể công.

Trì An cười một tiếng, không để câu nói của hắn trong lòng, chỉ nói: “Tôi đãbiết, cám ơn ngài!”

Sau khi tiễn Edward Hill trở về, Trì An nhìn sang Elena lòng dạ không yên,nói: “Elena, thời gian này cứ để con đưa mẹ đi làm đi!”

Elena lấy lại tinh thần, há miệng, cuối cùng mới miễn cưỡng đáp một tiếng.

Bà vẫn còn cảm thấy lo lắng.

Những ngày tiếp theo, Trì An bớt thêm thời gian hằng ngày, thường xuyên tận lực đưa đón Elena đi làm.

Cứ như vậy qua thêm vài ngày, chuyện gì cũng không xảy ra, nội tâm căng thẳng như dây đàn của Elene rốt cuộc mới dần buông lỏng.

Ngày hôm đó, Elena vừa làm xong bữa sáng thì liền thấy con gáp mình ngáp ngắn ngáp dài bước ra từ trong phòng.

“Nếu con mệt mỏi thì về phòng ngủ tiếp đi, không cần đưa mẹ nữa.” Elenakhông nhịn được khuyên nhủ.

Con gái bà hết ban ngày phải đi giám sát đóng thuyền thì buổi tối còn ra bờ biển hẹn hò với hải yêu đến tận rạng sáng mới trở về, sau đó sáng mới tinh mơ lại phải bò dậy đưa bà đi làm, đến tối còn phải đón bà về nhà, cả ngày bận đến tối mặt.

Sức lực một người có hạn, Elena thật lo con gái mình nếu cứ phải chịu đựng thế này, có ngày sẽ hỏng luôn mất.

“không sao, trưa con lại về nhà ngủ trưa là được.” Trì An ngáp nói.

Hai mẹ con sau khi ăn xong điểm tâm thì liền rời khỏi. Nhưng vừa bước ra cửa thì liền đụng phải bà Hall ở nhà sát bên, nhìn thấy Trì An giúp Elena xách túi ra cửa thì trên mặt liền nở nụ cười, trêu chọc nói: “Joy hôm nay lại đưa Elena đi làm à? thật đúng là một cậu bé ngoan!”

Trì An cũng cười với bà một tiếng, lễ phép chào hỏi.

Elena bất đắc dĩ nói: “Tôi có bảo nó ở nhà nghỉ ngơi, nhưng nó cứ khăng khăng muốn đưa bằng được, cũng không biết sức ở đâu ra nữa.”

Bà Hill không đồng tình đáp: “Joy đây là quan tâm cô, có đứa con trai ngoan như vậy, tôi còn phát ham đây nè.” 

Hai phụ nữ lại trao đổi vài câu rồi nhanh chóng nói lời tạm biệt.

Quãng đường từ Durth gia cho tới Tiệm May Mặc Bà Fes cũng phải tốn mất hai mươi phút, xem như cũng không mấy xa. Lúc trước Angel thì luôn bận với công việc trên thuyền, chỉ có Elena ngày nào cũng tự mình đi làm, nhưng giờ đây được con gái săn sóc đưa rước, trái lại bà cảm thấy khôngđược quen cho lắm.

Lúc sắp tới Tiệm May Mặc Bà Fes, Elena rốt cuộc không nhịn được nữa: “Angel, có lẽ tin tức của Edward tiên sinh có sai sót! Con xem, đã nhiều ngày như vậy mà vẫn im ắng không chút động tĩnh nào. Vị Jones tiểu thư kia cao quý như vậy, hẳn sẽ không vì những bần dân như chúng ta mà hao tâm tổn sức đâu.”

Trì An quét mắt nhìn mẹ mình, Elena có lẽ không nhận ra lúc bà nói những lời này, cảm xúc châm chọc đã không cách nào che giấu được trên mặt bà.

thật ra thì, ngay cả trong lòng Trì An cũng còn ngờ vực về chuyện đó.

“Bất kể có chuyện gì, mẹ vẫn nên cẩn thận một chút!”

Sau khi đưa bà đến tận Tiệm May Mặc Bà Fes, Trì An mới rời đi.

Nhân lúc sắc trời còn sớm, Trì An mới đến chỗ con thuyền đang được đóng xem xét đã tiến triển tới đâu, sau đó lại bàn bạc với các thợ đóng thuyềnmột lúc lâu, cuối cùng mới rời khỏi.

Trì An cố ý chọn một con đường thưa thớt người qua lại, đi một lúc, quả nhiên phát hiện sau lưng có động tĩnh.

cô dứt khoát đứng yên một chỗ, đợi kẻ theo đuôi ló đầu lộ diện.

Rất nhanh liền thấy một nhóm người tay cầm vũ khí từ lúc nào bủa vây Trì An khắp bốn phương tám hương, chúng đang vây lại gần cô, sắc mặt tuyệt nhiên không chút thiện ý.

Trì An đứng nhìn, càn quét tình hình chung quanh bằng cặp mắt sắc lạnh, phát hiện lần này chúng đã điều động gần một trăm người.

Sau khi bao vây Trì An tứ phía, lúc này từ trong biển người mới tách ra làm hai bên, nhường lối cho một kẻ từ phía sau bước tới.

Là một gã có mái tóc đỏ, ánh mắt ngoan độc, chính là Maltz của bang Hắc Sa.

Trong bang Hắc Sa, Maltz là cánh tay phải đắc lực của Conan lão đại, gia nhập vào Hắc Sa từ khi hắn còn mới mười mấy tuổi nên thật không có gì ngạc nhiên khi giao tình giữa hắn và Conan lão đại luôn rất tốt, rất nhanhđã bò lên ngôi vị nòng cốt của Hắc Sa và được lão đại Hắc Sa coi trọng. Tuy rằng địa vị không cao bằng Conan lão đại, nhưng một khi bước chân ra ngoài, vị thế của hắn cũng đủ khiến người người gọi hắn bằng hai chữ lão đại đầy cung kính.

Maltz dùng cặp mắt âm ngoan quan sát cô, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc, nói: “Ranh con, không phải tao cố ý gây khó dễ cho mày, ai bảo mày không biết phân biệt phải trái, dám động đến người không nên động!”

“Ý ông là Jones tiểu thư à?” Trì An nhàn nhạt hỏi.

Maltz cười nhạo một tiếng, “Người trẻ tuổi đúng là không biết trời cao đất rộng! Jones tiểu thư là thiên kim đảo chủ, mày không đụng chạm kẻ nào, hết lần này đến lần khác chọc phải cô ấy. Bây giờ có rất nhiều người muốn xử lý mày để hả giận cho Jones tiểu thư lắm đấy. Đừng trách tao nhé, ai bảo mày đương không lại tự chuốc lấy phiền phức chứ!”

Trì An nhạo báng nói: “Maltz, đừng nói cái kiểu hiển nhiên như vậy chứ, ông chẳng qua cũng vì chuyện của Alec mà giận cá chém thớt tôi thôi. Alec là người do chính tay ông đưa lên Kình đảo, cũng là người do ông phụ trách lên thuyền Wallen làm việc. Ông mới chính là kẻ cần phải chịu trách nhiệm cho chuyện này.”

“Im miệng!” Maltz tức giận gầm một tiếng, “Alec tuyệt đối không có khả năng là hải tặc, đây chẳng qua là mày mượn cớ chối bỏ trách nhiệm mà thôi! Ranh con, khôn hồn hãy nói thật, thuyền Wallen rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có phải là mày đã lấy quỹ đen, bắt tay với những kẻ khác nuốt chửng Wallen chiếm làm của riêng rồi?”

Nghe đến đây, cuối cùng Trì An cũng sáng tỏ vì sao Hắc Sa đến bây giờ vẫn chưa có động tĩnh rồi.

Đoán chừng lúc này bọn Hắc Sa vẫn còn nghi ngờ về chuyện của Wallen vàkhông tin về những gì cô đã nói. Chỉ là e ngại mối quan hệ giữa cô và Edward Hill nên chúng không dám tùy tiện manh động mà thôi, hay cũng có thể nói một cách khác, Maltz dù gì cũng là một thành phần quan trọng của Hắc Sa, đã cống hiến không ít cho tổ chức, là một kẻ dù không có công cũng có cán. Thay vì hoài nghi anh em của mình thì chi bằng đem trách nhiệm đổ lên đầu một đứa nhỏ “Joy Durth” vô danh tiểu tốt nào đó thì có lý hơn.

Tai nạn của Wallen đã để lại quá nhiều tổn thất, chí ít cũng phải có một kẻ thí mạng thì mới có thể khiến cơn giận của chúng lắng xuống.

Nếu bây giờ người đối diện với tình huống này là Angel thực sự, không có năng lực gì, e rằng kết cục mà cô ấy có được sau khi trở lại Kình đảo chính là bị đẩy ra ngoài làm kẻ chết thay, thí mạng một cách oan uổng mà thôi.

Và trong mắt đám người Hắc Sa, “Joy Durth” chính là kẻ thích hợp nhất để thí mạng, tiếc thay chuyện Trì An quen biết Edward Hill đã phá vỡ kế hoạch của bọn chúng, khiến chúng không còn cách nào khác ngoài việc tạm thời án binh bất động.

Tuy bọn chúng có thể nhẫn nại, nhưng Maltz thì lại không như thế. Maltz thậm chí còn liều chết muốn xử tội Trì An để gột rửa đi sự thật rằng Alec là hải tặc, miễn cho hắn bị dính phiền phức.

Có thể vì Conan đã cảnh cáo hắn, nên Maltz tạm thời vẫn không gây ra động tĩnh nào.

Mãi cho đến khi “Joy Durth” chọc giận vị lá ngọc cành vàng Jones tiểu thư kia, Maltz mới cảm thấy thời cơ rốt cuộc đã đến.

Molly Jones chỉ cần tiết lộ tin này thì liền sẽ có vô số kẻ tình nguyện giúp cônàng dạy dỗ tên ranh đó. Cho dù thằng ranh đó có là quý tộc thì cũng chỉ làmột quý tộc bị sa cơ lỡ vận, một quý tộc sa đọa bần hàn đến ngay cả vinh quang gia tộc cũng không giữ được, căn bản không có chút giá trị nào trong mắt bọn chúng. 

Thấy cô không nói lời nào, Maltz đắc chí còn hơn thế, hắn ngoan độc nói: “Hôm qua Edward Hill đã mang theo Đội tuần tra thứ Bảy ra biển đi tuần, có thể nửa tháng nữa hắn mới quay trở lại. Ranh con, để xem lần này còn ai có thể cứu được mày!” Dứt lời, hắn liền phất tay ra hiệu.

Đám người từ phía sau ngay tức khắc bổ nhào vào Trì An, như thể ngày hôm nay chúng nhất định phải dạy cho tên ranh con này một trận nhừ tử mới thôi.

Trì An vẫn duy trì bình tĩnh, không hoảng hốt cũng không vội vàng rút kiếm khỏi vỏ, dứt khoát vận khí nhảy lên, trực tiếp giết chết.

Tất nhiên so với chuyện cô nương tay trước kia, thì lần này là một chiêu thấy máu.

cô phải nhân cơ hội này để làm rạng danh tiếng của Joy Durth ở Kình đảo, để bọn chúng khi nghe đến tên của nguyên chủ, nhất định sẽ sợ hãi khôngdám hó hé nữa.

Rất nhanh đường phố tĩnh lặng liền không dứt những tiếng kêu la thảm thiết. Cho dù có người đi đường nghe được tiếng kêu la này, chỉ sợ cũng sẽvội vàng chạy ra xa, căn bản không dám tiến lại gần để xem có chuyện xảy ra.

Maltz vốn tràn đầy tự đắc rất nhanh liền bị thay thế bởi kinh ngạc, sau đó lại từ kinh ngạc chuyển hóa thành sợ hãi.

Ngay thời điểm cổ họng hắn bị đe dọa bởi mũi kiếm, hắn liền sợ tới mức yết hầu di chuyển liên tục, mặt đã cắt không còn máu.

“Đừng, đừng giết ta …” hắn nuốt nước miếng, trên mặt hắn lúc này nào còn dáng vẻ cay độc như ban nãy, chỉ run giọng nói: “Joys, ta là Maltz của Hắc Sa, chẳng lẽ cậu thực sự muốn đối nghịch với Hắc Sa sao?”

Trì An mỉm cười nhìn hắn.

Nụ cười ấm áp của cô thực sự rất hợp với đường nét ngũ quan thư sinh đẹp đẽ của Trì An lúc này. rõ ràng là một thiếu gia quý tộc thiếu trải đời, vậy mà lại có thể khiến từng gã một gục ngã dưới chân mình hết lần này đến lần khác. Kẻ cụt tay, người cụt chân kêu gào nằm la liệt dưới đất, máu tanh chảy lênh láng dưới sàn khiến mùi tanh tửi không ngừng phảng phất nơi chóp mũi, quả thật đối lập hoàn toàn với hình tượng thiếu niên non trẻ đangđứng trước mắt.

Cảnh tượng hệt như địa ngục, đủ để Maltz chấn kinh đến mức hai mắt trợn trắng, hãi hùng đến tưởng chừng muốn tè ra quần.

Maltz vốn là kẻ từng trải, người chết đã gặp qua không ít, bản thân gã đãtừng chiến đấu với hải tặc, cũng từng giết người không ít nhưng xưa nay gã chưa từng gặp qua kẻ nào có thể một mình chọi lại một trăm người, hơn nữa còn có thể đánh chúng đến kẻ thương người tàn.

Kiếm thuật của kẻ này quá đáng sợ, đáng sợ đến mức khiến lòng người phải khiếp đảm.

“Bây giờ tôi muốn đối nghịch với Hắc Sa đấy, các người có thể làm gì được tôi?” cô dịu dàng hỏi, rõ ràng giọng nói ôn hòa là vậy nhưng động tác thì lại tàn nhẫn đến đáng sợ. Chỉ một khắc sau khi thốt ra lời, cô đã dứt khoát chặtđi một cánh tay của gã.

Maltz ôm tay cụt kêu lên thảm thiết, co rúc lăn lộn dưới sàn, máu tươi lênh láng.

***

một tiếng sau, Trì An lại một lần nữa ngồi ở trụ sở chính của Hắc Sa, đối diện là thủ lĩnh của Hắc Sa – Conan lão đại.

Conan âm trầm ngồi yên nhìn người thiếu niên có vẻ đẹp như con gái ở đối diện hắn đang thong thả uống tách café nóng, thậm chí lúc này cô còn có tinh thần than phiền café của bọn chúng bỏ đường không bỏ đúng liều lượng.

Gã hít sâu một cái, thần sắc cực kỳ khó coi: “Joy Durth tiên sinh, rốt cuộc cậu muốn gì?”

Trì An thổi café nóng, đôi màu mắt đen ẩn trong làn khói nghi ngút như càng thêm huyền bí, “Conan lão đại, không phải tôi muốn gì, mà là các người tự chọn muốn làm gì, không phải sao?” cô cười một tiếng, thanh âmvẫn vô cùng nhu hòa, “Chuyện về thuyền Wallen, tôi cứ ngỡ mình đã giải thích rất rõ ràng, nhưng ai mà ngờ các người lại không tin chứ. Mà cũng đúng, dù sao tôi cũng chỉ là một tên thấp hèn nhỏ bé, các người không tin cũng phải thôi.”

Cơ mặt Conan lão đại giật giật. Có lẽ trước hôm nay, bọn chúng quả thậtkhông xem cô ra gì dù cho cô có quen biết với Edward Hill đi chăng nữa. Chúng xem thường cô, chỉ cần chờ cho Edward Hill ra biển đi tuần thìchuyện đối phó với Trì An không còn là vấn đề nữa.

Nhưng ai mà ngờ, cũng vì duy trì tâm thái này mà hại Maltz mất một cánh tay, biến anh em của Hắc Sa từ nay về sau nửa tàn nửa phế.

Từ đầu đến cuối kẻ này cũng chỉ có một mình! Cho dù có là Kiếm sư lợi hại đến cỡ nào cũng không thể đạt đến trình độ như thế được.

một người đơn độc có thể làm đến mức này, khẳng định chỉ có yêu quỷ mới làm được.

Võ lực lợi hại như thế này thật khiến bọn chúng không thể không khẳng định một sự thật về đối phương, bọn chúng càng không cách nào tiếp tục khinh thường kẻ này được nữa.

Thấy gã không lên tiếng, Trì An cũng không làm khó nữa, chỉ nói tiếp: “Chuyện thuyền Wallen là sự thật. Tuy bây giờ tôi không thể chứng minh, nhưng tôi có thể đảm bảo tương lai chính tay tôi sẽ bắt hắn trở về đây, giải đến trước mặt các người, bắt hắn phải chính miệng nói cho các người biết thân phận hải tặc của hắn.”

Nghe như thế, sắc mặt của Conan lão đại rốt cuộc mới hòa hoãn một chút.

Nếu để một thằng oắt con biết chút vặt vãnh nói những lời này, e rằng người khác sẽ cho rằng đối phương đang nói bừa. Nhưng nếu người nói lời này là một Kiếm sư có võ lực cao siêu, vậy thì rất có sức thuyết phục rồi.

Cường giả xưa nay luôn khinh thường khi phải dùng lời bịa đặt để đạt được mục đích.

Đến giờ phút này, Conan đã thực sự tin rằng, Alec thực sự là một hải tặc!

Nội tâm Conan rốt cuộc đã có chủ ý, đồng thời thái độ dành cho Trì An cũng bắt đầu có sự thay đổi